CHƯƠNG 7: NHỮNG CÔ BÉ ĐANG LỚN


Ba tên đàn em nghiêng vai, thả các cô bé xuống nền đất cứng, dồn vào một góc lán tạm, dựng sơ sài bằng tre nứa và bạt cũ, rồi quay ra ngoài nhóm lửa. Ánh lửa bập bùng, tạm xua đi những luồng khí lạnh căm khi màn đêm buông xuống. Nhóm đội viên nằm sát nhau, cuộn tròn vào nhau, lặng lẽ. Không có ai nói được gì qua miếng khăn bịt miệng, chỉ còn sáu đôi mắt sáng rực trong bóng tối và những hơi thở dài ngắn khó nhọc.

Tới đây, xin các bạn đọc dừng lại một chút và suy ngẫm. Khi rơi vào hoàn cảnh như các bạn đội viên đây, những bạn nhỏ, những bạn trẻ, hay thậm chí là những người lớn, lúc này sẽ phản ứng thế nào, suy nghĩ ra sao, và có dám hành động không. Còn các cô bé đội viên, ngay tại đây, ngay lúc này, họ đã không còn là những cô bé nữa.

🔹 HÀ – TÂM THẾ CỦA CHIẾN BINH

Hà nằm nghiêng, hai tay bị trói chặt sau lưng, vai nhói lên sau cú va chạm khi bị thả xuống góc lán. Cô cố ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn quanh để chắc chắn từng bạn vẫn ổn. Cô nhớ lại từng bước động thủ, từng khoảnh khắc tung chiêu hồi chiều đánh vào từng tên bắt cóc, nửa suy tính những miếng đánh nếu có cơ hội lần sau, nửa dằn vặt bản thân vì đã trót hành động khinh suất. Đòn thế cạn kiệt. Thể lực suy kiệt. Lý do mà Hà phải chịu thúc thủ. Tinh thần thì đủ để Hà chiến đấu cả ngày trời.

“Mình đã sai… Đáng ra phải cẩn trọng hơn. Vì mình…, vì mình mà cả nhóm bị bắt lại… không, mày không thể, không được gục ngã… Phải chiến đấu. Hà, mày là chiến binh. Mày không có quyền đầu hàng!”

Hà cố giật cổ tay nhưng chỉ thấy đau nhói, gò bó. Vốn là một võ sĩ, ham vận động, giờ bị ngăn chặn mọi cử động khiến cô khó chịu vô cùng. Cô lại nhớ về những buổi học võ trong lớp của thầy. Thầy dạy võ của Hà vốn cũng là một vận động viên có một khoảng thời gian thi đấu đỉnh cao ngắn ngủi trước khi chấn thương đã buộc ông phải dừng thi đấu sớm. Ông về làng, mở lớp dạy võ, và Hà là một trong những học trò ông yêu quý nhất, không chỉ vì sự kiên trì theo đuổi suốt bốn năm, mà còn vì tinh thần cầu tiến và niềm đam mê của cô gái nhỏ nhắn với bộ môn ông tâm huyết. Hà tiến bộ rất nhanh, nhưng đó chỉ là trong lớp học võ, còn giờ đây là một nhóm bốn tên lực lưỡng, rõ ràng là quá sức đối với một mình Hà. Cô nhắm mắt, nhớ lại lời khuyên răn của thầy: “Học võ không phải lúc nào cũng để ra đòn, thấy đối thủ là đánh. Người học võ phải biết cương nhu, tiến thoái, tìm được điểm yếu mà đánh vào thì mới mong hạ gục được đối phương.” Hít thở sâu, mở mắt ra, đôi mắt chuyển từ hối hận sang quyết tâm, nhưng sẽ khôn ngoan hơn. Hà biết mình là người bọn bắt cóc để mắt đến nhiều nhất. Hà biết mình sẽ bị bọn chúng cản trở nhiều nhất. Nhưng bây giờ Hà cũng biết mình không đơn độc, phải phối hợp với nhóm thay vì hành động một mình. Cô cử động nhẹ đầu, ra hiệu về phía Mai, cô bạn mà Hà luôn tin tưởng vào sự lanh lợi và khôn ngoan.

🔹 MAI – CÁI ĐẦU LẠNH ĐIỀM TĨNH

Mai đang nằm nghiêng bên Hương, cả người đau ê ẩm. Cô hé mở mắt, bắt gặp ánh mắt của Hà, khẽ gật đầu với bạn. Cô hiểu Hà đang cần mình, không phải về sức vóc mà là về mưu lược. Thấy Hà gật khẽ, Mai đáp lại bằng một cái nhíu mày kiên định, ngạc nhiên khi thấy trong lòng bình lặng đến khó tin.

“Chúng đã cẩn thận hơn rất nhiều. Dây trói lần này không thể tự cởi… Nhưng mình vẫn còn đầu óc, vẫn còn đôi mắt, vẫn còn thời gian… Mình chưa thua, chỉ là đang đợi cơ hội.”

Giữa những đốm sáng tù mù của đống lửa, đôi mắt Mai trầm tĩnh như mặt hồ sâu tĩnh lặng. Mai nhắm mắt lại, như đang đắn đo tính toán. Ở trên lớp, Mai là một học sinh xuất sắc, nếu không khiêm tốn thì có thể coi là giỏi nhất lớp 5E, và giỏi đồng đều tất cả các môn học. Nhiều lần Mai đã được các thầy cô khen vì những cách giải bài tập sáng tạo, những sáng kiến mới mẻ. Giờ đây, trong tình cảnh nguy nan này, Mai hiểu rất rõ chỉ có trí thông minh và lòng kiên trì mới có thể giúp bản thân và mọi người trốn thoát. Cô cố lắng tai nghe những tiếng thậm thụt trao đổi của bọn bắt cóc, bắt đầu thử suy đoán ra những khả năng tiếp theo, cố gắng nghĩ đến từng thời điểm, từng cơ hội dù chỉ là thoáng chốc. 

“Chúng đã bắt cóc bọn mình, mục đích thì rõ ràng rồi. Nhưng chúng sẽ làm gì tiếp theo? Cầu mong lát nữa chúng ngủ thật say để bọn mình có thể trốn được… nhưng chắc khó lắm… Mai chúng sẽ đưa mình đi đâu? Liệu có ai biết mà tìm tới cứu không? Mình chưa thể biết được, nhưng chắc chắn trên đường đi sẽ có cơ hội trốn thoát. Đúng rồi, phải có lúc nghỉ chân… Hoặc phải đi đường vòng, xa xôi hơn và nhiều chướng ngại hơn, đúng, cơ hội chính là chỗ đó. Nhưng ngay lúc này mình phải làm gì đây, các bạn phải làm gì đây?”

Cựa mình một chút, Mai cảm nhận dây thừng quấn chặt ngang chân, cổ tay đau nhói. Không thể cử động. Nhưng vẫn… thở đều. Quan sát. Suy xét.

🔹 LAN – Ý CHÍ KHÔNG LÙI

Lan nằm úp sấp, cằm tì xuống đất, tóc rối nùi, mắt mở thao láo hướng về phía Vy, đang nằm chồng lên chân mình. Cô rướn người, chớp mắt như hỏi: “Bạn ổn không?” Vy cắn khăn, mắt rớm lệ, gật nhẹ một cái. Mắt Lan chùng xuống rồi lập tức ánh lên dữ dội.

“Không được khóc… không được tuyệt vọng! Hà đã lao lên một mình, Hương cũng đã nghĩ kế để đánh lạc hướng, Mai thì luôn cân nhắc cẩn thận mọi tình huống. Còn mình… Không được, mình là lớp trưởng, mình phải bảo vệ các bạn, mình không được phép lùi bước. Chúng mình chưa thua. Đúng rồi, ít nhất là chúng mình chọn quay lại cùng với nhau, đã chọn đứng bên nhau, đấy là chiến thắng đầu tiên rồi.”

Lan thử nhích người, vươn tay ra sau, muốn tìm cách cởi trói cho bạn bên cạnh nhưng không được. Chân vừa nãy bị vụt gậy, chỉ một cái lỡ chạm vào đó là lại nhói đau, và trong cái lạnh đêm đang ngấm dần, vết đau lại càng thêm thấm.

“Cơn đau này… không là gì nếu cứu được bạn mình. Chúng ta từng thất bại… nhưng lần tới, mình sẽ không để các bạn bị đau nữa!”

Trong lớp, Lan cũng hiếm khi để các bạn bị đau. Là lớp trưởng, cô thường xuyên hoà giải những xích mích nhỏ giữa các bạn trong lớp bằng một giọng vừa khuyên can, vừa cương nghị, tránh để xô xát xảy ra. Các bạn quý mến và có phần nể phục Lan vì khả năng thuyết phục và những lời khuyên chân thành, chứ không phải vì “chức vụ” của cô. Từ lúc nguy hiểm ập tới, Lan vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, cố không để lộ sự nao núng của bản thân, dù ít nhiều có phần lo âu. Lan muốn ngay lập tức giúp mọi người chạy thoát, nhưng bản thân mình cũng đang không thể thoát ra. Cô hiểu lúc này các bạn đang cần một điểm tựa tinh thần, nên luôn phải giữ một ý chí kiên định, không để dù bất cứ điều gì xảy ra, tất cả vẫn còn niềm tin để trốn thoát.

Lan rướn người, cố gắng vươn đầu lên một chút để ngoái nhìn bọn bắt cóc đang canh gác ngoài cửa lán, muốn dò xét từng sơ hở nhỏ nhất của bọn chúng. Lan cũng muốn thử thêm một lần nữa tìm cách nới trói. Cô nhích vai, bắt đầu rướn nhẹ cổ tay, thử lay từng chút sợi dây, hy vọng nỗ lực không vô ích.

🔹 LINH – NỖI SỢ ĐÃ HÓA CAN ĐẢM

Linh nằm bên gốc lán, nửa người bị một tấm bạt phủ lên. Cô gần như nín thở, cố gắng điều hòa những nỗi lo rối bời trong lòng. Đôi mắt nhìn lên mái lán rung bần bật bởi gió đêm. Chiếc bờm hồng xinh xắn trên đầu đã rơi từ lúc nào.

“Mình sợ… mình thực sự rất sợ… Nhưng khi nhìn các bạn đau… mình không còn nghĩ tới bản thân nữa. Nếu mình không đứng lên, thì ai sẽ…”

Nằm sát góc lán, nơi ít ánh lửa chiếu tới, đồng thời hở khe gió lùa, Linh rét run, tay chân cóng dần, nhưng cô vẫn ráng nằm nghiêng người lên, che đi khe gió cho các bạn. Cô nhớ về những mùa đông trước đây, được nổi lửa bập bùng trong gian nhà chính, bên cạnh xưởng mộc của bố. Linh thường kéo nhóm bạn tới nhà mình chơi, mẹ Linh lại mang ra ngô nương, khoai rẫy, sáu đứa cứ nhóm mùn cưa với củi, mùi khói hăng hắc mà cay xè để nướng ngô, vùi khoai, rồi cả chõ xôi, nồi cá suối kho trám đen ngào ngạt béo ngậy mỗi mùa trám chín. Nghĩ tới đây, Linh lại bồn chồn, nghĩ tới bố mẹ lo lắng vì mình chưa về nhà, rồi bố mẹ các bạn nữa, chắc cũng lo suốt đêm y như thế… Linh thấy thương và lo cho các bạn nhiều hơn, nhất là Lan, bố mẹ đi làm xa, Lan ở với bà nội. Bà cũng cao tuổi rồi, không thể đi tìm Lan nếu như Lan có lỡ không về nhà. Linh nghĩ tiếp đến Mai, bố Mai là bộ đội biên phòng vắng nhà suốt, nhà Mai chỉ có hai mẹ con, lỡ Mai có làm sao thì một mình mẹ Mai xoay xở thế nào, bố mẹ bạn ấy chắc sẽ đau lòng lắm. Ngay cả mình và những bạn khác nữa, bố mẹ chắc cũng đang đi tìm, nhưng biết tìm ở đâu đây…

Và cứ như vậy, Linh hạ quyết tâm phải cùng các bạn trốn thoát, phải tìm đường trở về nhà. Cô cố gắng cử động chân, nhưng không thể. Nhưng ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Lan, Mai, rồi Hà – và cô mỉm cười nhẹ, dù miệng đang bị nhét khăn.

🔹 VY – ĐỨA BÉ ĐÃ THỨC TỈNH

Vy nằm nghiêng, đầu chạm sát vách lán, thân thể co ro vì lạnh. Khuôn mặt trái xoan nặng trĩu, tóc rối nùi. Má vẫn còn đỏ, mắt ráo hoảnh. Cô nhăn mặt, nhíu mày khi nghe bọn xấu cười đùa ngoài cửa lán.

“Mình đã hoảng sợ. Mình đã để bị bắt quá dễ dàng. Nhưng mình cũng đã gào lên, cũng đã phản kháng. Lần này thất bại là do mình bất cẩn, lẽ ra mình phải giả trói tốt hơn. Dù thất bại, mình cũng không còn là đứa hay khóc nữa. Mình là đội viên – mình sẽ không bao giờ bỏ chạy lần nữa… Bố mẹ ơi, con nhớ bố mẹ, nhưng lúc này con cũng không thể bỏ lại các bạn được.”

Vy nhìn sang Lan, sang Hương, nhẹ cử động lưng, như muốn giúp bạn nhưng bất lực. Bụng Vy réo sôi lên, đói cồn cào, chắc các bạn xung quanh cũng không khác gì, vì từ chiều đến tối chưa ai được ăn gì cả. Cô nhớ lại những buổi chiều đi học về, rủ nhóm bạn vào vườn nhà mình hái na, hái mận, cả nhóm chơi đùa, trò chuyện rôm rả. Cô nhớ lại những ngày hè nắng rực để tạm quên đi cái lạnh đang ngấm dần, nhớ những buổi chiều oi ả mà thèm xiết bao một bát canh rau. Cô nhớ về bố mẹ, nghĩ đến đây Vy lại rùng mình với viễn cảnh bị đưa đi, rời xa nơi này mãi mãi. Vừa lo sợ bố mẹ sẽ cuống quýt tìm mình khắp nơi, nhưng cũng vừa cầu mong bố mẹ sớm tìm thấy và cứu mình. Nhưng làm sao để bố mẹ tìm ra mình đây? Vy chưa biết, cũng chưa nghĩ ra được cách, nhưng cô không còn dễ khóc nữa, cô nhìn các bạn với một khát khao rực cháy, phải trốn thoát, phải cùng nhau trở về nhà.

🔹 HƯƠNG – NGỌN LỬA ÂM Ỉ

Hương vẫn chưa tỉnh hẳn sau lần bị trừng phạt vì giả ngất. Cô nằm nghiêng, tóc rũ xuống mặt. Một giọt nước mắt lăn trên gò má nhưng đôi mắt đã mở dần.

“Lần trước là mình giả ngất. Lần này là mình kiệt sức thật, mình muốn ngất xỉu thật. Nhưng mình không được để bản thân yếu đi… Mình sẽ không để cái đau hay cái mệt làm mình từ bỏ nữa. Mình… sẽ đứng dậy! Mình sẽ tìm ra cách.”

Từ lúc đầu bị rơi vào tay bọn bắt cóc tới bây giờ, không ít lần Hương đã day dứt vì đã đẩy bản thân và cả nhóm vào nguy hiểm. Hương lại nhắm mắt, mường tượng ra trong đầu đã biết bao lần cả nhóm vào rừng chơi, hái đào rừng, lượm sim chín, nhặt trám đen rụng, bẻ măng, lấy rau rừng, hay chỉ đơn giản là cùng nhau ngồi trên những tảng đá lắng tai nghe suối hát róc rách. Hương nhớ về mùa hoa đỗ quyên, cả nhóm ngồi dưới gốc cây ngước lên nhìn từng cánh hoa trăng trắng, tim tím, Hương còn cài hoa đỗ quyên lên mái tóc. Khu rừng vốn thanh bình là thế, vốn thân quen với là thế, mà sao giờ lại đưa ra một thử thách quá đỗi khó khăn như vậy, lại trở thành nơi giam hãm cả nhóm bạn như vậy. Hương ước rằng nếu chỉ cần mọi thứ khác đi một chút thôi thì có lẽ nhóm bạn vẫn sẽ về nhà an toàn như bao lần khác. “Giá như lúc chơi trốn tìm mình không đi trốn quá xa gốc trám đen để bị bắt cóc… Giá như khăn quàng đỏ đừng rơi để các bạn nhặt được rồi đi tìm mình… Giá như có ai đó chạy về được để báo mọi người tìm… Giá như Hà đánh hạ được bọn chúng… Giá như mình giả ngất tốt hơn, để bọn chúng chú ý nhiều hơn để có thể cứu được Hà… Giá như lần đào thoát đó thành công, ý tưởng vốn đã rất hay rồi mà… Giá như… Giá như… Giá như…”

Dù tưởng tượng và nuối tiếc về hàng tá những khả năng chút ít tích cực hơn, nhưng Hương hiểu rõ nghịch cảnh hiện tại không thể thay đổi được bằng những cái “giá như”, và cũng đã cảm nhận được sức mạnh to lớn nhất, sức mạnh tình bạn đang lớn dần. Hương tin vào các bạn mình, tin vào chính mình, và cũng tin vào một sơ hở nào đấy của nhóm bắt cóc. Cô mấp máy môi qua miếng khăn, cố phát âm một tiếng “ổn”, nhìn thẳng vào Mai.

Tiếng đám bắt cóc vẫn đều đều vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch. Chúng đang bàn nhau kế hoạch cho ngày mai:

– Coi như xong. Mai đem đám này ra bên kia bìa rừng, ném lên xe tải là vừa.

– Nhóc nhép mà lì dữ. Nhưng tụi nó mà chống trả nữa, tao không nương tay đâu.

– Cứ để lửa cháy. Tao ngủ tầm tiếng rồi thay phiên canh. Cột chân bọn nhóc với nhau, không cho chúng cơ hội chạy.

Tên Đại Ca hạ cây gậy đang cầm bên người, nằm dựa lưng vào cột, mắt lim dim. Ánh lửa chập chờn chiếu lên mặt hắn – lạnh lùng và vô cảm. Ba tên đàn em lấy một sợi dây dài, buộc chân cả nhóm bạn thành một xâu, tước đi mọi khả năng trốn thoát dù là nhỏ nhất. Xong xuôi, chúng yên tâm ra cạnh đống lửa, nhắm đánh một giấc cho lại sức.

Một ngày dài với nhóm đội viên sắp trôi qua. Có những mệt mỏi, thương tích, những đôi mắt sưng đỏ, nhưng không hề có dấu hiệu buông xuôi mà vẫn ánh lên sự liên kết ngầm: từ ánh nhìn bám chặt lấy mục tiêu, hơi thở gấp gáp nhưng đồng bộ, những ánh gật nhẹ… Không ai có thể thoát khỏi giam cầm, nhưng tất cả đều đang “tự do” – từng ý nghĩ đều hướng đến mở một cánh cửa xuyên qua bức vách…