GIAM CẦM


Linh rướn người về phía gốc cây xa, hét lớn:

– Hà, bạn có làm sao không? Đợi một lát. Chúng mình sẽ cứu bạn!

Hà bắt đầu thấm mệt, nhưng vẫn dồn sức hét lại:

– Mình không sao, nhưng lần này … bị trói kỹ lắm … mình không tự thoát được.

Tên Đại Ca lại quát:

– Im miệng lại, đừng làm ồn nữa! Canh chừng con nhỏ có võ, kẻo nó lại cởi trói. Cả mấy con nhóc còn lại, không được để đứa nào trốn.

Mai cắn môi, nhìn chằm chằm vào những sợi dây thừng, giọng thở gấp:

– Chúng đã cảnh giác hơn với chúng ta. Cái dây này… mình không nới ra được, nhưng chúng mình phải cố lên. Chúng ta không thể lùi bước!

Mai thử kéo tay nhưng cảm giác đau nhói lên, cô phải hít một hơi thật sâu. Linh thử cử động cổ tay một chút, cảm giác đau khiến cô muốn bật khóc, nhưng vẫn nén lại. Cô quay đầu lại, nhìn vào đôi tay ở phía sau, mặt mày nhăn lại đầy lo âu. Vy nghiến răng, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn giữ vững quyết tâm. Cô nhắm mắt, vặn vẹo cơ thể trong cơn đau, rên rỉ: “Phải chịu đựng để cứu Hà… mình sẽ không bỏ cuộc! Hà còn bị trói chặt hơn kìa.”

Hương cố gắng động viên cả nhóm, giọng hơi run rẩy, tay giật giật trong dây trói:

– Lần này chắc chắn chúng mình bị trói chặt. Chứng tỏ chúng đã tỏ ra đề phòng hơn, nhưng mình không thể để mình yếu đuối… không thể bỏ Hà lại! Nhưng trước hết, chúng mình phải giữ sức và chờ đợi cơ hội.

Rồi Hương lấy hết sức hét về phía đám bắt cóc:

– Khát quá, cho chúng tôi xin chút nước.

Bọn chúng nghe thấy, nhưng không vội đáp ứng, mà đáp lại bằng những cái nhíu mày dò xét. Tên Đại Ca dè chừng:

– Mấy con nhóc đừng có mà giở trò, bọn tao không nương tay đâu. Mang bình nước cho bọn nó, kiểm tra dây trói từng đứa, không cho đứa nào thoát.

Ba tên đàn em mang nước tới chỗ từng bạn, đi vòng quanh gốc cây kiểm tra kỹ dây trói, xong mới mở nắp bình nước, từ từ đổ nước vào miệng từng cô bé. Cả nhóm từ từ uống nước, song vẫn còn mệt mỏi, kiệt sức.

Linh, giọng van nài:

– Làm ơn… cho Hà chút nước, bạn ấy ở xa quá.

Tên răng vẩu cầm bình nước, hất hàm bảo đồng bọn:

– Để mắt đến bọn này, tao ra chỗ con kia.

Hắn cầm bình nước lại gần chỗ Hà bị trói. Hà trừng mắt nhìn hắn. Cả nhóm nhìn về phía Hà, đầy lo lắng. Vy, giọng bất an thấy rõ:

– Không biết Hà sao rồi, liệu hắn có làm gì Hà không?

Mai nhanh chóng trấn an các bạn:

– Các bạn đừng lo, Hà cứng cỏi lắm. Chỉ cần không làm gì chọc giận bọn chúng, bạn ấy sẽ ổn thôi.

Tên răng vẩu cầm bình nước tới chỗ Hà, nhưng chưa mở nắp bình ngay. Hắn giơ bình nước trước mặt Hà, buông một tràng mỉa mai qua khe răng chẳng bao giờ kín:

– Kể ra nhóc cũng có chút bản lĩnh đấy, có điều giờ bị trói rồi, đến nước cũng không tự uống được. Bạn mày kêu mày uống đi, đánh đấm nhiều chắc cũng khát.

Hà thở giận dữ, trừng mắt nhìn hắn một lúc, định nhổm dậy ra đòn với hắn, nhưng những sợi dây đã siết lại không cho nhúc nhích. Bất lực, Hà định lên tiếng đáp trả, nhưng ánh mắt của Linh đã kìm cô lại. Hà nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi ngửa cổ uống nước, uống cả cơn giận vào bên trong. Lúc này hồi lại sức là quan trọng nhất. Cô cố tình uống hết sạch bình, buộc tên đàn em phải cầm bình đi lấy nước.

Lan thì thầm, nghiêng đầu sang bên:

– Không thể chờ thêm… mình sẽ nghĩ kế. Nhưng Hà ở xa quá, khó mà tiếp cận được mà không bị phát hiện.

Hương mở to mắt, như chợt loé lên điều gì đó trong đầu. Cô muốn reo lên nhưng phải hạ giọng xuống, nhỏ nhẹ:

– Mình sẽ giả vờ ngất, mình bị bắt đầu tiên mà. Khi bọn chúng kéo về phía mình và mất cảnh giác, mọi người hành động! Cố gắng cứu Hà trước, rồi cùng nhau đấu lại bọn chúng. Đừng lo cho mình, hạ được bọn chúng rồi cứu mình sau.

Mai nhìn Hương, ánh mắt sáng lên:

– Thông minh đó! Lát nhớ nghiêng đầu, tóc che mặt để bọn chúng tin!

Linh quay sang Vy, nói khẽ:

– Vy, lát nữa bạn la thật to nhé. Tụi mình chỉ có một cơ hội thôi.

Vy nuốt nước bọt, gật đầu, kiên định:

– Ừ… mình làm được! Lần này mình không sợ nữa.

Kế hoạch đã hình thành. Nhóm đội viên đã phân chia nhiệm vụ xong. Mai hướng mắt về phía Hà ở xa, rồi quay lại nhìn quanh các bạn, chốt lại bằng một câu vừa nhắn nhủ cả nhóm, vừa động viên chính bản thân mình:

– Hãy nhớ, bất kỳ hành động nào cũng phải chính xác, không thể để chúng nghi ngờ. Cứ bình tĩnh chờ đợi và hành động khi có cơ hội.

Mai và Linh cùng nhau trao đổi ánh mắt, thống nhất hành động theo kế hoạch. Cả nhóm nhìn nhau, đợi thời cơ, sẵn sàng.