HOA SOI SÁNG


Hà nhắm mắt hít sâu, đầu đổ mồ hôi, gom hết can đảm vào lồng ngực. Hai tay khẽ lùi về sau, cau mày, môi mím chặt. Cô mò mẫm trên nền đất, nhặt được một hòn đá cạnh khá sắc. Thu tay lại, Hà nín thở, cựa quậy nhẹ, ráng cọ cạnh rìa đá vào dây thừng, mắt sắc lẹm, đầy quyết tâm: “Sắp được rồi. Một chút nữa thôi, … phải kiên nhẫn… có thể cởi được… rồi sẽ cứu các bạn… Không thể chờ nữa…”

Hà tiếp tục làm động tác nhẹ nhàng, dùng đá cọ qua dây thừng cho đến khi nó mòn dần rồi đứt ra. Nhẹ nhàng như một chú mèo, Hà thoát khỏi gốc cây, rón rén bò đến chỗ Mai, rồi Lan, Linh, Vy… từng bạn được tháo trói lặng lẽ. Nhưng khi Hà vừa bò tới cởi dây thừng trên tay Hương, một tiếng quát vang lên:

– Ê! Bọn nó đang trốn thoát! Mau chặn lại!

Tiếng quát như sét đánh ngang tai, phá tan bầu không khi im lặng. Thấy bọn chúng đã phát hiện, Hà hét lớn, xông lên:

– Tất cả chạy đi! Để mình cầm chân chúng!

Không ai kịp ngăn cản. Ánh nhìn của Hà lao về phía trước như một mũi tên, không ngoảnh lại. Hà băng lên, lao vào tả xung hữu đột giữa đám bắt cóc, lăn một vòng né cú đấm, nhặt cành cây làm gậy, vừa né đòn vừa liên tục hô cả nhóm chạy. Hà né tiếp một gậy của một tên, rồi nhanh tay đánh gạt trụ hắn ngã ra đất. Tên thứ hai lao tới, định giáng vào vai Hà một nện, nhưng Hà kịp xoay người tránh, rồi tung liền hai cước đá ngã hắn. Hai tên mau chóng vùng dậy tiếp tục tiếp chiêu, không cho Hà ngơi tay. Hà cũng chẳng dè dặt, tiếp đà lao lên, muốn mau chóng hạ gục hai tên trước mặt để tập trung đối phó với hai tên còn lại. Nhưng lúc này chính Hà đã để lộ sơ hở. Mải lao vào cân đôi với hai tên trước mặt, cô không để ý tên thứ ba lao tới từ phía sau nắm tóc, kéo mạnh ra sau. Hà mất đà, ngã khuỵu xuống, sa vào tay bọn chúng. Tên Đại Ca tiến đến, lăm lăm cây gậy nhọn dí sát mặt Hà:

– Con nhỏ này lì lợm thật. Trói chặt nó lại, giữ làm con tin! Mấy con nhóc kia, muốn bạn mình an toàn thì cấm chạy, ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, mau lên!

Ba tên đàn em ghì giữ chặt Hà, trói tròn lại, ép ngồi xuống đất. Bị túm tóc, Hà đau không thốt nên lời. Vy quay lại nhìn, hoảng hốt:

– Hà bị bắt lại rồi. Chúng ta phải làm gì đây?

Mai quay sang các bạn, giọng run run nhưng dứt khoát:

– Chúng ta không thể để bạn ấy một mình. Cùng nhau… cùng nhau nhé!

Gió rừng lại thổi, cuốn đi tiếng thở dồn của nhóm bạn, năm cặp mắt đồng quy về phía Hà đang nằm trong tay bọn xấu. Lan hết nhìn cả nhóm, lại nhìn Hà, ngập ngừng một lúc rồi bước một bước về phía trước. Thẳng lưng thẳng cổ, mặt không biến sắc, Lan đang làm tấm gương.

– Dù bọn chúng có làm gì, mình không thể để bạn ấy một mình chịu đựng… chúng mình là bạn bè, chúng mình là đội viên, phải ở bên nhau lúc này.

– Mình không bỏ bạn! Dù có phải chịu trói nữa, mình cũng sẽ không đi. Không thể để bạn ấy chịu đau một mình! – Linh nước mắt rơi xuống, giọng nứt ra, nghẹn lại như muốn nén sự sợ hãi. 

Vy nín khóc, lau nước mắt:

– Các bạn ở lại, mình cũng ở lại, dù có phải đưa tay chịu trói như bọn chúng yêu cầu!

– Chúng mình đã vượt qua biết bao khó khăn. Không lẽ chỉ vì một chút nguy hiểm mà bỏ nhau sao? – Mai, đôi mắt sáng rực, tay siết chặt lại, bước từng bước mạnh mẽ về phía Hà.

Hương hít một hơi sâu, nhìn Hà, quả quyết:

– Trước mắt để chúng tạm tha cho Hà, mình nghĩ chúng mình hãy làm theo yêu cầu của bọn chúng. Cần phải giữ an toàn cho Hà trước đã, rồi tính sau.

Cả nhóm năm cô bé nắm tay nhau, chậm rãi bước từng bước tới gần chỗ Hà, hết đưa mắt nhìn bạn rồi lại quay ra nhìn đám bắt cóc. Năm bạn đội viên đưa tay chỉnh trang lại áo đồng phục và khăn quàng đỏ cho khỏi xộc xệch. Hương nhận lại khăn quàng đỏ từ tay Lan, quàng lên cổ ngay ngắn. Linh đưa tay lên cài lại chiếc bờm hồng trên đầu, Mai buộc lại bím tóc hai bên. Trông năm cô bé chỉn chu như lúc đi học, đi sinh hoạt đội ở trường hay đi dự một buổi lễ trang trọng nào đó, chứ không phải đang dấn thân vào hang cọp, để mong giải thoát, hay chí ít là đổi lấy chút an toàn dành cho cô bạn quả cảm.

Lan cùng với Mai đi trước, Hương theo sau, rồi đến Vy và Linh. Bọn bắt cóc liếc mắt nhìn nhau, mắt chúng lóe lên vẻ đắc ý khi thấy nhóm bạn quay bước trở lại.

Hà gào lên giận dữ, ánh mắt tức tối:

– Sao các bạn không chạy đi? Mình nói là mặc kệ mình mà!

Lan cương quyết, bước tới một bước:

– Dù có thế nào, chúng mình không bỏ bạn lại!

Hương nghẹn ngào:

– Bạn đã cứu mình… Mình không thể rời đi mà để bạn lại chịu nguy hiểm.

Tên Đại Ca biết hắn đã nắm hoàn toàn thế chủ động, mau chóng ra lệnh:

– Đứng im đó, không được lại gần. Muốn bạn chúng mày được yên thì mau ngồi xuống, đưa hai tay ra sau.

Mai lên tiếng dõng dạc:

– Đừng làm hại Hà. Mấy người có thể trói chúng tôi lại lần nữa… nhưng sẽ không thể chia rẽ được chúng tôi!

Linh gật đầu, rớm nước mắt nhìn Hà:

– Chỉ là chịu trói thôi mà. Chúng mình là một nhóm. Đội viên không bỏ rơi nhau.

Cả nhóm dừng lại khi cách Hà chừng mươi bước chân. Không ai bảo ai, cả nhóm bạn đồng loạt ngồi xuống, đưa tay ra sau, đồng lòng, sẵn sàng chịu trói. Cảnh vật như ngưng đọng. Thời gian như ngừng trôi. Cả năm cô bé ngồi im như mắc kẹt trong khoảnh khắc ấy, không thể lùi bước nhưng cũng chẳng thể tiến thêm. Mọi ánh mắt đều dõi theo một mục tiêu chung, không để Hà phải chịu hiểm cảnh này một mình.

Hà rưng rưng:

– Các bạn… tốt quá…

Tên Đại Ca hất đầu về phía năm cô bạn. Ba tên đàn em cầm dây thừng đi tới. Từng sợi dây quàng lên trên áo đồng phục, dễ dàng siết lấy những đôi tay búp măng nhỏ bé khoanh sẵn ra sau lưng mà không chút kháng cự. Hà nhìn từng cô bạn ngồi im chịu trói mà vừa bất lực vừa xót xa. Chúng lôi từng cô bé đứng dậy, giải đi. Linh, Hương và Vy lần lượt bị giải đi trước, lần lượt bị ép ngồi sát vào các gốc cây khác nhau. Mai và Lan dù đã bị trói nhưng cũng chủ động đi theo các bạn, quan sát xung quanh, lựa tìm cái thân cây gần nhất đứng cạnh đó trước khi bị cột vào gốc cây. Năm đôi gò má đỏ bừng lên, lan ra cả hai vành tai, như bị trách phạt khi mắc lỗi. Mặc dù cả nhóm đâu có làm sai điều gì.

Tên Đại Ca đi tới, mắt nhìn chằm chằm vào mấy cô bé, gằn giọng:

– Cả đám nhóc này đều liều lĩnh thật. Tụi bay nghĩ sẽ làm gì khi bị trói lại hết? Đừng có hòng làm loạn nữa!

Ngay lúc này, Lan thẳng thừng đáp trả, nhấn từng chữ dứt khoát:

– Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc! Chúng tôi là đội viên! Các người có thể bắt được chúng tôi, nhưng sẽ không bao giờ khuất phục được chúng tôi!

Hương cắn răng, hai bàn tay nắm chặt, dáng vẻ ngoan ngoãn cam chịu không còn nữa. Cô nhìn thẳng vào bọn xấu, cất lời nhỏ nhẹ nhưng nặng như đá:

– Chúng tôi đã làm theo yêu cầu. Đừng làm hại bạn tôi nữa, các người không thể nào chia tách chúng tôi được!

Sáu bạn đội viên nhỏ, bị trói bằng dây riêng, nhìn nhau lo lắng nhưng vẫn cố ra hiệu bình tĩnh. Cả nhóm đồng lòng, sự gan góc nổi lên. Ngay lúc này, tất cả nhìn thẳng vào nhóm bắt cóc, ánh mắt sáng ngời, tràn đầy sức mạnh và quyết tâm.

Tên Đại Ca chỉ tay về phía Hà:

– Con ranh kia liều nhất. May cho mày là lũ bạn mày biết điều, nên tao tạm tha cho. Trói nó chặt hơn! Đưa ra xa đám kia, canh chừng cẩn thận.

Hai tên đàn em kéo Hà đi, trói cô vào một gốc cây biệt lập, xa hẳn các bạn. Hà vẫn vùng vẫy, quyết liệt kháng cự:

– Các người định giở trò gì, thả tôi ra… Các bạn đừng lo. Mình sẽ tìm cách thoát ra rồi cứu cả nhóm, mình cũng sẽ không bỏ cuộc đâu!

Vy gọi với theo:

– Hà yên tâm! Chúng mình sẽ nghĩ cách…