MỞ ĐƯỜNG


Một tên đàn em khác nhảy tới từ phía sau, ôm chặt Hà, nhưng cô hất mạnh, cả hai ngã lăn. Tuy nhiên, khi Hà vừa đứng dậy, bị một cú đá từ tên Đại Ca hất ngã ra cô đất.

Lan thét lớn:

– Hà! Cẩn thận!

Hà vẫn cố bò dậy, giơ gậy lên, dùng thân hình nhỏ nhắn mà dẻo dai đứng che cho cả nhóm đang bị trói. Mồ hôi túa ra khắp làn da rám nắng, mái tóc ngắn cột đuôi gà giờ rối bù xù, quần áo lấm lem bùn đất. Hà đứng dậy, đôi tay gân guốc quay vòng cây gậy như tập võ thật sự, bốn năm học võ của cô như dồn cả vào lần chiến đấu này, mắt rực lửa, quát lớn:

– Đừng hòng chạm tới bạn tôi lần nữa!

Cô nhảy lên, tung cú đá xoay, trúng vào người tên râu quai nón đang lao tới. Sau cú lộn người trên không, Hà tiếp đất với trọng tâm thấp, chân phải hạ gối, chân trái nhanh chóng duỗi ra giữ thăng bằng, tay phải cầm cây gậy dang rộng ra, tay trái chống xuống đất nhanh chóng thủ thế tiếp đòn mới. Tên Đại Ca bắt đầu mất kiên nhẫn:

– Con ranh này. Bắt lấy nó! Cẩn thận tay chân nó!

Ba tên đàn em cùng lúc vây quanh cô đội viên nhỏ. Cô đỡ được cú đấm của một tên, lùi lại ba bước, nhưng bị hai tên khác căng dây dưới chân, vấp ngã. Chân Hà bị vướng vào dây, loay hoay không gỡ ra được. Chỉ đợi có vậy, bọn chúng ập vào, trói giữ Hà, không cho đứng dậy. Tên Đại Ca nắm đầu Hà, nhếch mép:

– Con nhỏ này lì thật! Trói chặt nó lại, không cho thoát!

Hà bị kéo vào một gốc cây riêng, bị cột dây quấn vào thân cây. Dù vậy, cô vẫn nói lớn:

– Các bạn đừng bỏ cuộc! Mình… vẫn ổn!

Mấy cô bạn khác bị trói chặt, không thể tiếp ứng: 

– Xin lỗi Hà, chúng mình không làm gì giúp bạn được!

Sau khi bắt được cả nhóm, bọn bắt cóc quay sang bụi cây nơi giấu Hương. Tên Đại Ca ra lệnh:

– Kéo con nhỏ đầu tiên ra đây! Cho bọn nó đoàn tụ!

Hai tên đàn em xách Hương dậy, lúc này mặt mày lấm lem, tóc rối, hai tay vẫn bị trói sau lưng. Khăn quàng đỏ không còn. Chúng mở bịt miệng cho Hương. Hương thở dốc, run rẩy:

– Các bạn… các bạn ở đây rồi… Mấy người là ai, tại sao lại bắt chúng tôi?

Mai kêu lên từ gốc cây:

– Hương! Bạn không sao chứ?

Vy bật khóc:

– Hương ơi… Mình lo không gặp lại bạn.

Hương cố nở nụ cười mệt mỏi:

– Mình vẫn ổn… nhưng… hơi mệt một chút…

Hai tên đàn em kéo Hương ngồi xuống gốc cây giữa Mai và Linh, rồi trói cô vào thân cây.

– Cho mấy đứa ngồi ngắm nhau đến sáng luôn! – Tên răng vẩu cười khẩy, hàm răng của hắn dường như chưa bao giờ được che lại.

Hương quay đầu nhìn từng bạn, nước mắt trào ra, khẽ:

– Xin lỗi, mình làm liên luỵ các bạn rồi.

Linh lắc đầu:

– Bạn không sao là tốt rồi. Chúng mình không bỏ bạn một mình đâu.

Tên Đại Ca quay lại nhìn cả nhóm:

– Cấm đứa nào động đậy, nếu không muốn gặp rắc rối.

Gió lạnh bắt đầu thổi rào rạt qua tán rừng, vài chiếc lá rụng xuống rải rác quanh những gốc cây, nơi các bạn đội viên bị trói. Cả nhóm vẫn chưa hết hoang mang sau những phút giây giằng co vừa rồi, lại thêm phần e sợ chưa biết ý đồ thực sự của đám người xấu kia. Ba tên đàn em mặt mày dữ tợn, lảng vảng quanh chỗ từng bạn nhỏ, canh chừng nghiêm ngặt. Ung dung hai tay đút túi quần, tên Đại Ca thong dong bước tới đảo mắt nhìn cả nhóm một lượt, cười nhếch mép rồi giở giọng hăm dọa.

– Sáu con nhóc, một khi đã rơi vào tay bọn tao thì đừng có nghĩ đến chuyện trốn thoát. Chúng mày sẽ sớm được đưa đến một nơi khác và không bao giờ trở lại đây được. Từ giờ tới lúc đó, nếu muốn được yên thân thì liệu hồn mà ngoan ngoãn làm theo những gì bọn tao yêu cầu, tao không nương tay với con nít đâu. Còn muốn kêu cứu, cứ kêu to lên cho mau khản cổ, ở nơi rừng sâu này cũng chẳng ai nghe thấy.

Mấy cô bé nghe tới đây bắt đầu sợ sệt, có phần hoảng loạn. Vy và Linh bắt đầu rấm rứt, khóc không thành tiếng. Hà và Lan bồn chồn không yên, cố gắng cựa quậy nhưng không thoát được. Hương và Mai nhắm mắt thở dài, cố kìm tiếng khóc nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má. Tất cả đều cảm nhận được tình cảnh trước mắt lành ít dữ nhiều, dù chưa ai hiểu rõ thủ đoạn tiếp theo của bọn bắt cóc. 

Thấy mấy cô bé bắt đầu nước mắt ngắn dài, đám người xấu bắt đầu dương dương tự đắc, tin rằng mấy cô bé nhỏ nhắn đã bị hạ gục hoàn toàn bởi mấy lời nạt nộ. Chúng quây vào nhau, cầm gậy gỗ vạch vạch vài nét trên nền đất, thậm thụt bàn tính bước kế hoạch tiếp theo, thi thoảng ngoái lại nhìn những cô bé đội viên với vẻ canh giữ chặt chẽ. Qua tiếng rầm rì rầm rì loáng thoáng vọng tới, nhóm đội viên biết được chúng vốn không phải người vùng này, mà từ trên vùng sát biên giới xuống. Chúng vốn là bọn bắt cóc buôn bán trẻ em, chuyên rình bắt những đứa trẻ lang thang không người trông nom ở các bản làng vùng cao rồi bán qua bên nước bạn. Dù là trẻ sơ sinh mới lọt lòng hay đã đến tuổi đi học, mặc cho nỗi đau của những ông bố bà mẹ mất con, chúng cũng thây kệ không mảy may thương xót, chỉ quan tâm sao cho đưa được bọn trẻ bán trót lọt qua bên kia biên giới để đổi lấy những đồng tiền nhơ nhớp. Đợt này địa bàn của chúng ở khu vực sát biên giới có bộ đội biên phòng tuần tra nghiêm ngặt, chính quyền địa phương tới từng thôn bản của đồng bào các dân tộc để tuyên truyền phổ biến nguy cơ và nâng cao cảnh giác sau khi chúng đã thực hiện trót lọt không ít các vụ bắt cóc trẻ em quanh đó, vậy nên chúng không còn dễ dàng tìm được con mồi như trước.

Mai nghe được đến đó thì bất giác nhớ lại những bức thư mà bố gửi về. Bố Mai cũng là lính biên phòng thường xuyên tuần tra tội phạm xuyên biên giới. Trong thư gửi về bố Mai nhiều lần kể về những vụ bắt giữ tội phạm buôn lậu, vận chuyển ma tuý và cả bắt cóc buôn người, Mai cứ nghĩ rằng bọn chúng chỉ hoạt động ở vùng biên. Bây giờ khi địa bàn hoạt động bị triệt phá, bọn bắt cóc buộc phải tìm tới những vùng núi cao rừng sâu, vắng người qua lại nhưng lùi vào bên trong nội địa một chút, để tránh bị truy quét. Khu rừng nơi nhóm bạn chơi trốn tìm là một nơi như thế, và thật không may mấy cô bé đã bị bọn chúng nhắm tới khi chúng vừa dạt tới đây. Mai cho rằng mục tiêu của bọn bắt cóc là sẽ lôi nhóm bạn lên biên giới, tìm cách bán ra nước ngoài, vì nếu chúng muốn tiền chuộc thì sẽ không nhắm vào mấy cô bé nhà không lấy gì làm khá giả. Nhưng Mai cũng nghe loáng thoáng được rằng chúng cũng không thể đi con đường cũ hướng thẳng lên biên giới, mà phải lùi sâu vào nội địa một chút, xong đi đường vòng đến một khúc biên giới khác để có thể vượt biên, tránh sự tuần tra nghiêm ngặt ở cung đường cũ. Những kẻ bất đạo vô lương như vậy thì cầu xin một chút nhân từ sẽ là điều gì đó quá xa xỉ, và chắc hẳn bọn chúng cũng sẽ chẳng có lý do gì để nương tay nếu thấy chống đối. Mấy bạn nghe xong càng thêm lo sợ, tiếng nức nở mỗi lúc một to hơn. Lan thấy vậy, ngẩng lên gọi tên từng bạn, cố gắng trấn tĩnh cả nhóm:

– Các bạn, chúng mình cần bình tĩnh lại. Bây giờ chưa bị đưa đi, chúng mình vẫn còn cơ hội để trốn thoát. Nào mình cùng bình tĩnh lại, trước hết chúng mình cần biết chuyện bắt đầu xảy ra với Hương.

Linh ngồi gần Hương, hỏi:

– Đúng rồi Hương, chuyện gì đã xảy ra vậy? Bạn kể chúng mình nghe đi.

Hương cố nín khóc nhưng miệng còn méo xệch, mất một lúc mới nhớ lại, vẫn chưa hết bàng hoàng:

– Mình bị tóm đầu tiên khi đang trốn sau tảng đá. Khi giằng co thì khăn quàng đỏ rơi mất. Mình cố hét nhưng không ai nghe thấy… và bị trói lại… mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Mình nghĩ bọn chúng đã theo dõi chúng mình từ trước. Giờ bị bắt rồi, chúng mình phải thật cẩn thận… Tình huống này không đơn giản như mình nghĩ.

Vy khóc thút thít:

– Mình sợ quá. Mình nhớ bố mẹ. Lạnh nữa…Nhỡ đâu…bị chia cắt rồi, sao thoát ra đây…

– Vy đừng khóc, bọn mình vẫn ở đây với bạn. Nhưng mình cũng nhớ nhà lắm…

Lời an ủi của Linh làm Vy bớt nức nở đôi chút. Bản thân Linh cũng phải gồng mình lên, cố nuốt nước mắt vào trong. Hương ngước lên nhìn các bạn, thều thào:

– Chúng mình phải can đảm lên. Đừng… đừng bỏ cuộc. Dù bị trói… chúng mình vẫn đang bên nhau, đúng không?

Mai hạ giọng quyết tâm, ý nghĩ bỏ cuộc chưa từng tồn tại trong đầu, dù lúc này cả nhóm bạn chẳng còn một ai trốn thoát.

– Không phải lúc nào mọi thứ cũng tốt đẹp, nhưng chúng mình có thể tìm ra cách khác để thoát. Tay mình tê rần rồi. Nhưng dù có trói chặt đến đâu, cũng sẽ có cách để tự cứu mình!

Mai thử giật tay ra, nhưng chỉ cảm thấy đau buốt. Mai thử lại lần nữa, vẫn không nới được chút nào. Vóc dáng thanh mảnh của Mai bắt đầu rung lên, hai mắt nhắm nghiền đăm chiêu suy nghĩ cách cởi nút dây. Thấy không khả quan, Mai lắc lắc cái đầu, hai bím tóc đuôi sam lắc lư hai bên vai. Rồi cô mở mắt, lần này mắt sáng dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm thứ gì đó, gương mặt sắc sảo lạ thường, dường như trong đầu đã loé lên ý gì đó.

Linh thở hổn hển, sờ vào dây trói tay sau lưng:

– Dây trói hơi chặt, khó cử động lắm… Nhưng chúng mình phải chịu đựng… Hương còn bị trói như vậy. Mình không thể yếu đuối lúc này!

Lan lo lắng nhìn quanh:

– Mình thấy hơi lạnh rồi. Chúng mình có thể cầm cự nhưng không thể ngồi đây mãi. Phải tìm cách giải thoát cho các bạn. Hà, bạn thử xem có thể làm gì không?

Hà gắng gượng:

– Mình sẽ cố gắng tìm cách cứu mọi người… Nhưng ước gì dây trói lỏng một chút.

Hà nắm chặt tay, mắt đầy quyết tâm: “Mình sẽ không bỏ cuộc! Cứu các bạn, dù có phải mạo hiểm!” Đúng lúc này, Mai cố rướn đầu sang trái, thì thầm về phía Hà:

– Hà… Đằng sau bạn…