RÌNH RẬP


Trong khi Linh đang đi tìm các bạn, Hương cúi người núp sau một tảng đá to sần sùi, hơi xa gốc trám đen, ngược với hướng Linh đang đi tìm. Đầu cúi thấp, tóc mái buộc nhẹ hai bên bằng dây chun, đôi gò má ửng hồng, sống mũi cao tạo nên một vẻ tự tin rất tự nhiên. Thỉnh thoảng, Hương lại nhú đầu ra khỏi tảng đá, hướng đôi mắt tinh nghịch về phía Linh, chờ đợi Linh đi xa xa khỏi gốc trám để mình có cơ hội “chạm gốc”. Thấy Linh vẫn chưa phát hiện ra chỗ trốn của mình, Hương bật cười tủm tỉm, quan sát một vòng xung quanh để lựa những lối có thể luổn qua, chạy tới “chạm gốc”, rồi nhổm dậy, chuẩn bị rời khỏi chỗ tảng đá, và… hấp… rất nhiều bàn tay không biết từ đâu ghì chặt Hương xuống đất, không thể vùng vẫy nổi…

Không xa nơi nhóm bạn chơi trốn tìm, một nhóm bốn người đàn ông xuất hiện thấp thoáng dưới tán cây rừng. Họ men theo các gốc cây lớn, vừa đi vừa liếc ngang liếc dọc xung quanh, ít thấy mở lời. Người đi đầu tiên nổi bật giữa đám, lông mày vút cong, ánh nhìn hoá đá, được ba kẻ còn lại cung kính gọi “Đại Ca”. Ba tên còn lại đầu trọc lốc, ranh mãnh, một tên hằm hằm vết sẹo dài trên má, một tên nhăn nhở để lộ hàm răng quá khổ, còn một tên râu quai nón phủ kín từ cằm tới hai bên mang tai nhìn rất hung hãn. Chúng mặc quần bò đen bạc, áo khoác dã chiến, thỉnh thoảng đeo lên mắt cặp kính râm đen sì, và một chiếc ba lô to màu đen chứa toàn dây thừng, mảnh khăn, thêm ít nước uống, đồ ăn và vật dụng khác.

Nhóm bốn tên phát hiện ra Hương đang trốn sau tảng đá sần sùi, hơi xa với nhóm bạn. Hương mải để ý bước chân Linh đang đi tìm, không mảy may để ý có người lạ rình rập quanh mình. Tên Đại Ca chỉ vào Hương, thì thầm với đám đàn em:

– Nhìn áo đồng phục này, chắc là học sinh tiểu học trong vùng. Dám vào chơi trong địa bàn của chúng ta. Giữ chặt, đừng để nó chạy!

Bọn đàn em nhanh chóng hiểu ý. Chúng nhón chân, từ từ áp sát, rồi chớp nhoáng lao lên khống chế. Một bàn tay thô ráp bịt lấy miệng Hương, hai tên khác nắm lấy bắp tay và cổ chân Hương ghì xuống đất. Hương hoàn toàn bị bất ngờ, chỉ biết giãy giụa, la gấp bằng cái miệng đã nằm gọn trong khum bàn tay của tên bắt cóc:

– Buông… ra… Cứu…

Tên Đại Ca nhìn Hương cười khẩy:

– Im lặng! Mày nghĩ có thể trốn thoát sao? Cả rừng này là địa bàn của tụi tao. Đừng cố nữa, con nhóc, phí sức thôi.

Sức cô bạn nhỏ không thể kháng cự lại bốn tên lực lưỡng, thở hổn hển:

– Không….

Tên mặt sẹo ghì Hương xuống đất, nhanh tay nhét khăn vào miệng Hương. Hai tên còn lại nhanh chóng rút dây thừng trói hai tay Hương lại, lôi vào một bụi cây gần đó. Bọn chúng tản ra trốn ở những góc khuất xung quanh, tên râu quai nón ngồi giữ Hương nằm sấp xuống đất, buông một lời thách thức:

– Lũ bạn mày tới càng tốt, bọn tao đợi.

Từ chỗ gốc trám đen, năm bạn nhỏ nhanh chóng tản ra, mở rộng dần phạm vi tìm kiếm. Từ khi bắt đầu vào học lớp 1 tới bây giờ, cả nhóm đi đâu chơi cũng đi chung, chưa từng có ai tách ra. Tới bây giờ, sáu bạn vẫn học cùng lớp 5E, vẫn chơi cùng nhau mỗi giờ ra chơi hay sau giờ tan học. Vậy nên, việc Hương bất ngờ im hơi lặng tiếng khiến cho năm bạn thực sự lo lắng.

– Hương ơi, đừng trốn nữa, không còn vui đâu.

– Hương ơi, ra đây rồi về nhà thôi, trời sắp tối rồi.

– Hương ơi, bạn ở đâu? Đừng làm chúng mình sợ.

Những lời gọi vừa lo âu, vừa sốt sắng vang khắp bờ suối. Những bước chân đi tìm bắt đầu hối hả hơn. Năm bạn chia nhau tìm khắp các hướng, rà soát kỹ từng bụi cây mô đất, nhưng bóng dáng của Hương vẫn bặt tăm.

Lan đi vòng ra phía sau xa xa gốc trám đen, ngược với hướng Linh đi tìm hồi nãy. Bên cạnh tảng đá to xù xì, Lan nhặt được một chiếc khăn quàng đỏ bị rơi. Cô nhanh chóng hét to gọi các bạn tới, tỏ rõ sự bất an:

– Mọi người nhìn này! Khăn quàng đỏ của Hương! Bạn ấy chắc chắn đã gặp chuyện.

– Khăn bị rơi ở đây, thì bạn ấy không ở xa đâu. – Vy nhìn kỹ chiếc khăn.

Mai bắt đầu cảm thấy nghiêm trọng:

– Chắc chắn là có chuyện không ổn rồi. Phải cảnh giác cao độ, giữ tinh thần vững vàng.

Hà nhìn quanh, phát hiện ra dấu hiệu lạ:

– Có dấu chân lạ này, có người khác ở gần đây ngoài chúng mình. Chúng ta phải đi cùng nhau, không để bị tách nhóm.

– Mình thấy hơi sợ rồi, biết đâu kẻ xấu đang theo dõi chúng ta. Áo khoác đồng phục và khăn quàng đỏ dễ nhận biết, dễ bị chú ý. – Linh giọng trầm hẳn, run run.

– Mình sợ quá, nhỡ bạn ấy bị lạc… hay tệ hơn… – Vy người run lên, mắt rơm rớm.

Lan cất khăn quàng đỏ nhặt được vào túi áo, hạ giọng ráng trấn an các bạn:

– Mình sẽ giữ hộ Hương chiếc khăn này. Bây giờ chúng mình phải bình tĩnh và hành động nhanh. Theo mình chúng ta nên đi thành hàng dọc, mỗi người cách nhau một bước, nắm tay nhau, không ai được đi lẻ!

Mai cố giữ bình tĩnh, ánh mắt quyết đoán nhìn về một hướng:

– Hãy đi theo dấu chân! Nhớ đừng hoảng loạn. Cùng nhau, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn!

Cả năm cô bé nắm tay đi sát nhau, theo Lan mà tiến. Lan đi trước, lần theo dấu chân lạ trên nền đất để tìm manh mối có thể lần ra Hương. Là lớp trưởng, Lan thường xuyên gánh vác những công việc và phong trào của lớp nên được các bạn rất tin tưởng, và trong hoàn cảnh này cũng vậy. Không ai bảo ai, bốn cô bạn cứ bám theo dáng người cao ráo, luôn vươn thẳng của Lan. Gương mặt góc cạnh, vầng trán cao tạo nên vẻ nghiêm nghị, thêm cột tóc đuôi ngựa buộc cao lên đỉnh đầu càng khiến cho Lan chững chạc hơn so với tuổi. Đôi mắt Lan chăm chú tìm kiếm từng dấu chân lạ trên nền đất, cố gắng bám theo dấu vết đó, vừa mong có thể lần ra Hương, vừa mong đây không phải là dấu vết cho thấy bạn mình gặp nguy hiểm.

Nhóm năm cô bé đi chậm rãi theo dấu chân, vừa đi vừa quay ngang quay dọc để tìm kiếm bóng dáng thân quen của Hương. Đúng lúc đến một bãi đất trống giữa vài gốc cây to, từ phía sau những lùm cây rậm rạp, bốn tên lạ mặt bất ngờ lao ra, trên tay lăm lăm dây thừng và gậy gỗ. Chúng quây lấy cả nhóm từ bốn hướng. Tên Đại Ca gầm lên:

– Đứng yên! Tất cả đã bị bao vây! Một đám nhóc cũng mặc đồng phục như con nhỏ kia.

Năm cô bạn nhỏ thoáng sững sờ, giật mình bước lùi về sau, nhưng đã bị cả bốn tên bao vây, chúng hò nhau bắt cả nhóm lại. Vy hét lên đầu tiên:

– Aaaaa! Bọn xấu!!! Các người bắt Hương đi đâu? Cứu với!

Linh kéo Vy quay đầu bỏ chạy. Tên râu quai nón lao tới, nhanh chóng quật dây trói vào tay Linh, ghì cô xuống đất. Linh giãy giụa, nước mắt lăn dài:

– Buông tôi ra! Cứu…! Chạy đi các bạn!

Mai định chạy đến giúp Linh nhưng bị tên Đại Ca chụp lấy cổ, kéo mạnh về phía sau. Mai cố vùng vẫy, nhưng vẫn bị kéo mạnh, không thể thoát khỏi dây trói.

– Thả tôi ra! Linh cẩn thận…!

Vy cố quay đầu chạy, nhưng bị trượt chân, ngã nhào xuống đất, tên mặt sẹo lập tức ập tới, trói tay cô lại. Vy gào khóc:

– Không… đừng mà… đừng trói tôi mà! Cứu với…

Lan vừa lùi vừa hô lớn:

– Chạy đi! Tách ra theo hướng ngược nhau! Ai đó cứu chúng tôi với…

Nhưng đã muộn. Sau Lan là một gốc cây to. Tên râu rậm băng tới, xô Lan ép sát gốc cây. Hắn lật vai cô úp mặt vào cây rồi trói cổ tay cô ra sau bằng một dây thừng.

Lúc này, chỉ còn Hà là chưa bị bắt. Hà gào to, lao tới:

– Không ai được làm hại bạn tôi!

Hà tung cú đấm vào mặt tên râu rậm đang trói Lan, khiến hắn có chút choáng váng. Nhưng hắn vẫn còn khoẻ nên Lan vẫn không thoát được. Tên Đại Ca lập tức cảnh báo đàn em:

– Con nhỏ này có võ! Bắt nó cuối cùng! Cẩn thận!

Trong khi các bạn bị kéo về từng gốc cây, cột sát vào từng thân cây bằng dây thừng chắc chắn, thì Hà vẫn chống trả quyết liệt. Bốn tên bắt cóc bắt đầu quây tròn lại, khép vòng vây xung quanh Hà, chuẩn bị lao vào khuất phục cô võ sĩ nhỏ. Cô xoay người, lật ngược thế gậy từ tay một tên, vung chân quét trụ khiến hắn ngã lăn. Một cành cây rơi xuống, Hà chộp lấy làm gậy phòng thủ, quay đầu trái phải để nhìn rõ động thái từng tên bắt cóc.

Hà hít một hơi sâu, giậm chân:

– Muốn trói tôi? Phải đánh hạ được tôi đã!