Gối nâng đỡ tinh khôi


Hôm qua tôi có một giấc mơ hay ký ức đã qua cũng chẳng rõ, cảm giác cái gối cũ hơn hai mươi năm đột nhiên nhắc lại kỷ niệm hồi xưa, khi tôi cón ngủ cùng cha mẹ. Hồi nhỏ tôi ngủ cùng họ đến tận cấp hai, vì nhà chỉ có hai phòng, một của ba mẹ phòng còn lại tất nhiên dành cho người chị. Chưa bao giờ tôi khó chịu vì chuyện đó, cái sự riêng tư với con nít hồi xưa làm gì tồn tại như bây giờ, đến cấp hai mà cái từ tự do với bản thân chỉ như một từ ngữ khó hiểu vô dụng không cần thiết. Vậy mà lại chẳng sao, được làm con nít càng lâu lại càng thích, được ôm là một trong những đặc ân không phải dễ gì có được khi lớn lên. Người lớn chỉ ôm nhau khi dịp gì đó đặc biệt, hoặc họ coi đó là thứ gì đó cho đi nhận lại, với con nít thì như một chuyện bình thường làm chúng thoải mái đi vào giấc ngủ. Có vẻ con người luôn có một sự mong mỏi được gắn kết với thế giới quá rộng lớn bên ngoài, cần một điểm tựa để cảm thấy mình không đơn độc trên đời.

Lớn lên một chút thì cũng thấy ngại, chỉ khoác tay lên người ba mẹ mỗi khi sợ ma, sợ sét hay chỉ vì quá chán việc học và mệt mỏi với đủ thứ điều chưa hiểu ngoài kia. Kể ra thì hồi nhỏ tôi khá chết nhác, nhưng nghĩ lại thì cũng có cái hay, nó cho tôi cái nhận thức rằng khi mình yếu ớt thì vẫn còn có điều gì đó tồn tại nâng đỡ mình. Tôi không nói về tình cảm giác đình, chỉ là sự nâng đỡ đơn thuần mà con người cần đến mỗi khi khó khắn, và cả nhận ra rằng ai đó ngoài kia đôi khi cũng cần được tương trợ. Thật sự, cấp hai tôi dần nhìn thấy mình chẳng là gì so với sự rộng lớn, tôi cảm giác điều gì đó bí ẩn và vĩ đại hơn những mong mỏi nhỏ bé của mình. Có lẽ vì vậy mà tôi thích được ôm cái gối của mình khi ở một mình, nghe có vẻ cô đơn quá phải không, nhưng nó thật sự dễ chịu.

Kể ra con người và gối có nhiều điểm chung hơn chúng ta nghĩ. Cái gối nào cũng phải có bao gối để sạch sẽ và xinh đẹp, ta có thể thay bao nhiêu hình hài tùy ý bên ngoài nhưng bên trong thì không bao giờ khác đi cả. Ta cũng vậy, đâu phải cứ ăn bận đẹp thì sang trọng, tô son đánh phấn mà tâm địa xấu xí thì không thể yên ổn mà kê cao đầu ngủ. Bên trong lợn cợn, xẹp lép trống rỗng thì đêm về trằn trọc đầy âu lo hoặc thức giấc trong mệt mỏi. Bạn có thể khoe phòng ngủ của mình với mấy bộ gối tinh tươm đắt tiền, nhưng khi ai đó thật sự ở bên cạnh đủ lâu, chiếc ruột gối rồi cũng sẽ lộ diện, vì không ai có thể đeo mãi cái vỏ bên ngoài mà không giặt sạch những nhơ nhuốc mang trên mình. Thật sự cũng không cần thiết phải tháo bao gối ra mới biết được bên trong, chỉ cần đủ gần gũi với chủ nhận để được nằm lên, họ sẽ nhận ra ngay đó là chiếc gối tốt hay xấu. Có khi nào đó chính là vấn đề của những tan vỡ gia đình, nằm ở những chiếc gối ?

Khi quen nhau, những chiếc bao gối là thứ chúng ta nhìn thấy ở nhau, hình hài được tô vẻ và tìm kiếm cho cuộc đời không thể tự nâng đỡ mình. Chúng ta đối đãi và đánh giá mọi thứ qua vẻ ngoài rồi hình dung về sự tương đồng bên trong. Cũng phải thôi, chẳng ai cho người khác nằm lên gối lên giường mình khi chưa quá gần gũi thân thiết. Đến lúc về nhà cùng nhau thì có gối quá mềm, cái lại quá cao, khi lại bốc mùi gì đó không phù hợp, những ảo tưởng về một giấc ngủ êm đềm tan biến cả mà thay vào đó là chịu đựng. Có thể bạn nói gối là chuyện nhỏ, chỉ cần làm theo mong mỏi mỗi người là xong, không dễ như bạn nghĩ. Khi chúng ta đối xử với nhau thông qua tiêu chuẩn, khi bản thân chúng ta đã có chúng, những khó chịu cứ thế lan vào trong nhận thức, len vào những việc khác của cuộc sống và làm thay đổi mối quan hệ từng chút một. Bạn thử nghĩ xem, cái phòng ngủ mà các cái gối có bao gối màu sắc khác nhau, đối chọi lại nhau thì một kẻ có tiêu chuẩn sẽ cảm thấy ra sao. Có thể hồi đầu cũng không sao, nhưng dần những chướng mắt ấy chắc chắn sẽ xuất hiện, một ngày mệt mỏi thất vọng chỉ cần một thứ ngớ ngẩn trong phòng ngủ cũng đủ nổi cơn tan bành. Nếu con người đối xử với nhau dựa trên bề ngoài thay vì ruột gối bên trong thì mọi thứ chỉ dẫn đến tan vỡ. Khi chúng ta hiểu cái ruột gối và nhận ra sự êm dịu khi nằm ngủ quan trọng hơn những lặt vặt bên ngoài, mọi thứ bắt đầu thay đổi về bản chất trong chất lượng cuộc sống và cách chúng ta tương tác mọi thứ xung quanh.

Đừng nhầm lẫn tôi đang xé tan cái vỏ gối, mỗi cái ruột gối là nên tảng còn vỏ tạo nên sắc thái phong phú cho cuộc sống, ngủ ngon rồi thì những thứ khác sẽ trở nên dễ chịu hơn dù không phải thứ bạn thích. Ngoài ra, luôn có một sự nhất quán giữa bên trong và bên ngoài, dù bạn có cố khoác lên một cái vỏ tạm thời xinh đẹp thì đến một ngày không còn giữ gìn vẻ ngoài của nó nữa, chiếc ruột gối của bạn cũng lộ diện không sao che đậy. Bên trong bốc mùi hôi thối thì có xịt bao nhiêu nước hoa thì nó chỉ làm cho không khí xung quanh tệ hơn mà thôi. Thường những ai thật sự bận tâm tái cái ruột gối tử tế, bề ngoài của chiếc vỏ cũng sẽ tinh tươm dù có thể không quá nổi bật. Quan trọng hơn cả, đó là thứ họ tin tưởng và làm không có chút gượng ép hay cố gắng vẻ vời thái quá nào. Thêm nữa, người ta hoàn toàn có thể thoải mái với một chiếc gối tạm thời không có vỏ, nó vẫn chưa đựng trọn vẹn giá trị mang đến sự nâng đỡ dịu nhẹ của mình. 

Ở đây tôi không lấy bao gối hay bên trong con người làm trọng tâm mà nêu lên sự nhận thức tổng hòa đang dần bị lệch về một phía, nơi con người đánh mất giá trị khởi nguyên của một chiếc gối, nâng đỡ. Nếu xét ý về sự nâng đỡ, thật khó để nói vỏ hay ruột gối là trọng tâm, chúng hòa hợp với nhau như một con người không do dự. Sự hòa hợp này nếu có trọng tâm thì phần nào đó của con người sẽ bị ngó lơ, có khi bạn chỉ cần nhìn một chiếc gối có vẻ xinh tươi cũng nâng đỡ một giây phút yên bình trước sóng gió. Vậy nên sự nâng đỡ không chỉ là công năng mà còn đi ra từ người làm ra hay khởi tạo nên chúng, họ nâng niu ai đó, điều gì đó nên dành cho việc chọn lựa hay làm ra một cái gối cũng trong trạng thái nâng niu ấy của chính mình. Mọi thứ cứ thế mà dịch chuyển trong tổng thể không dừng, tất cả con người cùng các dồ vật do họ dự phận vào cùng nhau chảy chung một dòng trông nom mọi thứ. Tôi không vẽ ra một viễn cảnh bất khả thì mà là sự thật, kết quả đừng nhầm lẫn ở chỗ mọi sự sẽ phước lành và an bình, nhưng cuối ngày ta sẽ được một sự thanh thản của trong sạch tâm can. Hai trạng thái này hoàn toàn không giống nhau, những khó khăn bất lợi sẽ luôn diễn ra, người đi về phía sự hài hòa luôn gặp phải gian truân là tất yếu, nhưng cải bình lặng thật sự của tinh khôi chảy cuồn cuộn bên trong cũng là sự thật. Có vẻ những ai dính chấp vào những luận đề logic phương Tây sẽ hoài nghi tận cùng về những lẽ này của tôi, nhưng đây là thực nghiệm nội chứng của bản thân mỗi con người, càng thuyết phục kẻ khác càng đáng nghi ngờ. Tôi có đang thuyết phục bạn không ư, cũng có một chút, nhưng ở mức độ khuyến khích chiêm nghiệm hơn là cười cợt tin chắc rằng nếu bạn không làm theo sẽ thế này thế kia.

Nhìn mà xem, ruột gối lâu ngày cũng bị bào mòn mà xẹp xuống dù xét cho cùng chẳng có gì mất đi ngoài sự dồn lại của vật chất, các khoảng trống biến mất mà khuông ruột vẫn không đổi nên bị xẹp xuống. Nó giống như một con người nhận thức rõ đời sống nội tâm cũng như đưa nó ra bên ngoài thông qua đời sống hằng ngày, nhưng họ lại lơ là vì nghĩ rằng hinh hài ấy mãi không thay đổi. Các sự va chạm luôn làm dịch chuyển xáo động bên trong, dù khuông hình của ta có vẻ chẳng thay đổi, nhưng điều gì đó đã dịch chuyển cần quan sát tỏ tường trở lại. Trạng thái ban đầu không bị đánh mất mà vẫn được duy trì, nhưng sự sắp xếp có những xê dịch rất có thể dẫn đến hủy hoại nguyên cả vật thể tưởng chừng vẹn toàn. Mọi thứ cần dược theo dõi liên tục để có điều chỉnh hướng về bản thể của sự nâng đỡ mà ngay từ đầu người và vật hiện hình hướng đến. 

Nói tới đâu tôi nhớ ra câu đố mẹo hồi nhỏ được bọn bạn hỏi, một kg sắt và một kg bông gòn, cái nào nặng hơn. Tất nhiên đó là sự đánh tráo mang tính chất định hướng cho những lề lồi suy tư cố định rằng sắt nặng hơn bông gòn. Đúng vậy, nếu chúng ta đánh giá bất kỳ điều gì dựa trên một tiêu chuẩn, cả số lượng lẫn chất lượng, luôn có khuyết điểm mà ta không còn phân biệt được và dễ dàng bị đánh lừa. Một cái ruột quá mềm mại đàn hồi kém mà rơi vào tay một người có khối lượng to thì không thể khiến người này thoải mái khi ngủ được. Một kẻ tham lam mà ở một vai trò quan trọng nào đó thì sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp nào xảy đến với mọi người xung quanh, ngay cả với chính hắn vì sớm muộn họ cũng thay cái ruột gối khác dù vò ngoài có đẹp đến đâu. Ta rất dễ bị đánh lừa, nhưng sự lừa gạt này không thể kéo dài lâu được, vấn đề bản thân phải học được bài học về nhận thức đâu là vỏ đâu là ruột gối, sự đánh giá toàn diện trong tổng thể quan trọng hơn tìm kiếm thông qua một tiêu chuẩn.

Nói tới bông gòn thì tôi nhớ những giây phút ngồi dồn ruột gối của bà nội, vì hồi nhỏ đại gia đình rất đông và riêng chi với gối cũng trở thành một việc nghiêm túc đáng lưu tâm. Không có nhiều ký ức về việc này ngoài sự mềm mại và trắng ngà của mấy sợi gòn lợn cợn hạt bên trong. Gòn với tôi có vẻ gì đó giống tâm hồn một con người, mang khuynh hướng trắng như vẫn đục ngà một chút và thô ráp đây đó những hạt đen xù xì. Sự chắt lọc lấy những phần tốt nhất trong trái gòn như một tinh thần tuyệt đối mà con người nên hướng về. Con người ai cũng cần có sự thuần khiết nâng đỡ cái đầu cùng bộ óc của mình. Riêng tôi lại thích được ôm cái gối của mình dù nó là gối nằm, giờ ngồi nghĩ lại thật sự những ký ức ấy không giúp được gì nhưng lại là lời nhắc nhở, mình sinh ra trên đời này điều gì là đáng quý và gìn giữ. 

Phải thành thật là cũng lâu rồi tôi chưa kiểm tra lại cái ruột gối của mình, hình như nó có một lỗ rò mà chưa được vá. Bạn biết đấy, khi tôi trò chuyện cùng ai đó hay viết lách, tôi loại bỏ bản thân mình mà luôn nói đến cái tiêu chuẩn duy nhất nên tồn tại, sự tuyệt đối. Khi đẩy mọi thứ đến đó, điều tôi nói ra và cả tôi viết lại quay ngược dạy dỗ nhắc nhở tôi chứ chúng không phải để khẳng định về bản thân người nói hay người viết. Sự loại bỏ uy quyền của cái tôi trong hành động là điều tiên quyết để cùng nhau xây dựng môi trường sống chung hài hòa, bạn có quyền mượn lời hiền nhân khi trò chuyện nhưng hay coi chúng là những đánh thức chứ không phải khoe khoang rằng tôi biết. Sự biết chẳng giúp ích gì cho quá trình thậm nhập tìm hiểu bản thân và tiến về phía những nhận thức sâu hơn, sự biết là cái chết của quá trình chuyển hóa, không phải cái chết trong quá trình chuyển hóa, đừng nhầm lẫn hai thứ này.

Cái gối để nâng dỡ tạm thời, là hình hài tượng trưng cho tâm hồn tự thân bên trong mỗi sinh mệnh, nó không phải đại diện cho những khuây khỏa nhanh chóng tan biến trong đêm. Không phủ nhân trên hành trình bất tận tìm về sự tự thân của con người, họ cần chút ngơi nghỉ, một điểm tựa tạm thời cho những lần vấp ngã, trong một đêm mất ngủ. Đây không phải xoa dịu hay chuốc mê, mà là một hình hài khơi gợi về ngôi sao chỉ hướng, những câu chuyện bất khuất ngàn đời về những hành trình kỳ vĩ của người đi trước. Họ như chiếc ruột gối vĩnh cửu không bao giờ biến chất, thứ tinh thần kiên định không gì lay chuyển của họ nâng đỡ con người loạng choạng, thúc đẩy kẻ đang do dự, và thì thầm bên tai những kẻ vừa mới cảm thấy hơi thở mát lành cổ xưa. Đó cũng là tinh thần cổ xưa của một cái gối, sự nâng đỡ cho cả xác và hồn, không còn ai bị bỏ rơi trên hành trình dù đang ở mức độ nào, một đêm ngon giác để nhìn thấy hình hài cổ xưa thông qua chiếc gối êm dịu, mang sự nâng đỡ căn bản của loài người dần về lại với thể giới đang đi dần về phía đổ sụp. Nằm lên chiếc gối là nằm lên sự nâng niu của cả nhân loại, chỉ những ai đi về phía nâng đỡ kẻ khác và chính mình mới xứng đáng được gọi là nhân loại, kẻ còn lại chỉ là người ngủ mê, con chuột trong vòng bánh xe một chỗ.

Có khi nào cái gối lưu giữ cuộc đời đã qua của ai nằm lên nó, những trăn trở, nhớ mong cùng hoài niệm đều bên trong khoảng không của bông gòn. Nhìn thì gòn cũng khá giống mạng lưới dây thần kinh, xét theo nghĩa rộng thì xét đến tận cùng mọi thứ đều như một mạng lưới truyền tải và lưu giữ những rung động. Khi vật chất được thay thế thì các rung động còn sót lại tạo nên những hình ảnh không trọn vẹn, chẳng khác gì cách ký ức hiện về với chúng ta, mơ hồi và đứt gãy. Vài chục năm nữa, có ai cảm thấy cô đơn khi nằm trên chiếc gốc của tôi không ? Hay nó sẽ bị đốt thành tro rồi chôn cạnh ngôi mộ đám chó thân thiết của tôi bên dưới góc dừa, rồi đứa trẻ nào đó uống một ngụm ngọt thanh và nhìn thấy niềm vui bất tận của chúng tôi khi còn sống, thật thích thú nếu những chuyện ấy cứ tiếp diễn như vậy phải không ? Càng ngày tôi lại tin vào thứ tôi gọi là dòng chảy bất tận đan xen của sự sống, hay tôi nghĩ vậy để sinh mệnh tôi đang mang trở nên có ý nghĩa hơn chính nó đang là ?

Không, chính bản thân sinh mệnh tự thân nó là một ý nghĩa cao nhất, chẳng ai làm chủ hay đạt được nó cả. Chúng ta thật ngớ ngẩ khi tranh cãi để chứng minh những thứ gọi là cá nhân, chẳng hề tồn tại cái thứ ích kỷ ấy mà chúng là ảo tưởng mê hoặc bủa vây nhận thức. Ta hình thành từ vô tận những tương tác trù phú sinh động, không kệt cỡm và dại dột như dăm ba ý niệm nửa vời bạn tự gọi về mình. Ông bảo vệ của trường đại học cùng bà bán nước mía trước cổng thật sự dạy tôi về việc mọi thứ xung quanh chính là tôi. Một cốc nước mía giữa trưa hè, một sự nâng xe trong cái bầu không khí chen chút, chỉ nhiêu đó thôi đủ giúp tôi giải quyết được cả tá vấn đề hốc búa khi về nhà làm bài tập. Thử hỏi ai là người tài giỏi đưa ra giải pháp, tôi hay những con người dung dị xung quanh kia ? Thật kỳ quặc khi ai đó dạy người khác kinh nghiệm để thành công, trong khi đời họ có hàng vạn tỷ tương tác chảy trên cùng một dòng, một sự giọt nước không thể biểu đạt thứ gọi là con sông được. Nếu có thể, họ chỉ đang kể lại đời mình với một sự hoài niệm khiêm tốn, tự nhìn lại để học tập thêm từ đó, xem còn có ai mà mình chưa trả ơn hay điếm nối nào còn chưa nhận ra mà cảm tạ bên trong. Thay vì vậy họ dùng cái nhìn ngớ ngẩn của bản thân làm trung tâm để bồi đắp cho cái tôi xấu xí áy của mình. Người nghe lời cũng chẳng đáng để thương hại, họ cũng theo đuổi vỏ gối mà không đánh giá đúng chất lượng thật sự hình thành nên cái ruột, thứ mới thật chất nên là nền tảng của mọi tỏa ra xung quanh của mình.

Nếu kẻ tìm và người cho đều đi trên sợi dây sai lầm thì những lời này của tôi có giá trị gì, họ như cái vung cùng nồi tìm đến với nhau rồi sẽ rơi xuống hố sâu của mụ mị. Có lẽ, ngoài kia vài người đang manh nha hứng khởi muốn leo lên sợi dây kia nhưng còn do dự, hay vài kẻ trên dây bắt đầu nhận ra sai lầm nhưng chưa dám thoát thân. Tôi viết ra những dòng này có thể để người trên dây buộc lòng phải nhảy khỏi đó, còn kẻ chưa bước vào nên trầy da tróc vẩy tìm con đường khác. Tôi cảnh báo họ sẽ muôn trùng khó khăn vì đó là con đường độc đạo. Nhưng Huxley viết rất đúng, chúng rất nhẹ nhàng, mọi thứ đều nhẹ nhàng kể cả nổi thống khổ dày vò, chúng vẫn ở đó không đi đâu cả, vẫn trăn trở nhưng từ tốn trong nhịp điệu hài hòa hơn đoàn người đi chung một lối trên dây. Cô độc không phải cái giá phải trả, đó là đặc ân con người lấy ra từ trong túi của mình, cười lên rồi rơi nước mắt vì nhận ra mọi sự thật nhẹ nhàng làm sao.. Một mình là cái ruột gối hoàn hảo cho kẻ đi con đường khai phá tự thân, ôm lấy chính mình, tựa lấy thân mình mỗi khi sắp đỗ sụp, rồi hít một hơi và nhận ra xung quanh mọi thứ đều là ruột gối. Chú chó nhỏ ngủ trong góc nhà mang đến cho tôi sự bình thản lạ kỳ hơn ngàn câu kình hàng xóm bật trong tiếng cãi nhau xung quanh, nó không biết khi nào mình chết, tôi cũng vậy, tận hưởng sự dịu êm này dù hai thân xác bọn tôi đang đau đớn, trong căn nhà vắng dưới cơn mưa lâm râm buồn lạnh ngắt những ngày cuối tháng 10, “Hãy ngủ đi con mọi việc sẽ nhanh biến mất mà thôi”. 

Thật sự tôi tin có một cái gối vũ trụ cho những ai can đảm hướng về, khi dựa vào nó, ta trở thành chúng cùng lúc. Tức rằng, ta được nâng đỡ và trở thành điểm tựa cho kẻ khác, hai sự dịch chuyển đồng thời xảy ra, không trước không sau. Khi bạn hướng về những điều đẹp đẻ không đi ra từ trung tâm là bản thân, bạn sẽ thấu hiểu và có sự dịch chuyển thống nhất cùng mọi sự vận hành xung quanh. Chính giai điệu sinh ra trên hành trình quay ngược lại làm ruột gối một cách tự nhiên mà không cần tìm kiếm, hay nói đúng hơn chúng sẵn ở đó rồi. Đó chỉ là sự khởi đầu của nhìn thấu dòng chảy này, đi vào nó một cách tường minh rồi dần hòa nhập để trở thành nó. Trôi đi không còn là buông thả, đó là trạng thái chủ động len lỏi ttrong dòng chảy, biết mình phải dịch chuyển ra sao để bảo tồn chính dòng chảy mà cũng là chính mình và nhũng thứ xung quanh. Ở đây không hề là sự yếu ớt mang vỏ bọc của hiền hòa, đừng nhầm lẫn, dòng chảy sống không có biểu hiện mang tính ý niệm mà phong phú, có thề nhìn ra len lỏi vào chứ không thể biến chúng thành bất kỳ thứ gì. Bạn muốn về nhà nhưng con sông to trước mặt cũng phải vượt qua bằng được, đó mới chính là dòng chảy thật sự, chiếc gối vũ trụ ai cũng có thể tựa vào ngủ một giấc thiên thu thức dậy mọi thứ vẫn còn tiếp tục.

Tôi chưa bao giờ đánh giá thấp vỏ gối, xét cho cùng nó cũng là cái gối, sự nâng niu tạo nên giấc ngủ trọn vẹn. Bên ngoài và bên trong thống nhất mới tạo nên một thực thể hoàn chỉnh có sức sống, bên trong không đủ mạnh bị bên ngoài kiểm soát sẽ nhanh chóng thành ra vô dụng, còn bên ngoài không thuận theo bên trong thì cũng khiến chinh mình không có chốn dung thân. Thế nhưng, sự không thống nhất phần nào đó cũng thể hiện sự thấu hiểu sự vận hành của thực thể là chưa đủ, dẫn đến coi trong một phía mà xem thường phần còn lại. Quá trình học về bản thân cũng chính là học về thế giới, thế giới không phải ý niệm môt màu và con người cũng vậy, nhưng cũng đừng vì cám dỗ của sự khác biệt mà nhảy xuống nằm lên cái gối giả chứa đầy đá cùng gai nhọn bên trong. Cái gối mềm mại tự nhiên tiến đến êm dềm cả trong yên bình lẫn cuồn cuộn thác đổ, chúng là sự tự thân căn bản không phải tự thân cuống cuồng lao đi dành lấy thể diện về phần mình. Hành trình này vừa dễ vì mọi thứ đều bày biện sẵn chỉ cần dang tay đón nhận, nhưng vô cùng khó vì có hàng tá sai lệch giả mạo của ma quỷ, hiện hình với bên ngoài gióng cái gối nâng đỡ nhưng đầy độc hại và tổn thương tinh vi xảo biện.

Gối thật sự là người bạn, con người dần không còn biết quý trọng sự đại diện của những người bạn gần gũi, thứ lưu giữ tinh thần tinh khôi của nhân loại nên có. Ta đang đứng trước một tấm bảng ghi Start rồi thục mạng chạy về phía trước mong nhận lấy chiến thắng, chưa kịp nhìn ra mặt còn lại có chữ End trên đó. Con người ngày một xa rồi những tính chất căn bản nhất của việc sống, thứ mà tổ tiên bằng cách này hay cách khác nhắc nhở qua những chiếc gối kề bên. Tất cả chỉ còn lại cuộc đua không hồi kết, để ai đó quay lại thấy ra sự thật thì sức cùng lực kiệt, chỉ cần quay đầu nhìn xem ta thật sự đang tham gia vào cuộc đua gì, thật sự chúng còn ý nghĩa không hay thậm chí chúng còn chẳng hề tồn tại. 

Hai chú chó nhỏ là cái gối của tôi, qua chúng tôi thấy cái gối vũ trụ, chúng nâng đỡ tôi chỉ thông qua sự có mặt của chúng mà không cần làm gì cả. Tự thân sinh mệnh mang một sự nâng đỡ kẻ khác và chính mình chỉ thông qua tồn tại thuần khiết của chúng. Những kẻ tác động chi phối cuộc đời càng nhiều người thì càng phá hoại họ từ bên trong, họ muốn tất cả đều trở về với hình hài mong muốn bên trong ý niệm đi ra từ ích kỷ, từ con quỷ luôn đói khát của mình. Chiếc gối vẫn luôn ở bên bạn, mang theo tinh thần cổ xưa, đưa bạn vào ký ức những con người bất khuất cùng giấc mơ còn dang dỡ, thì thầm vào tai bạn rằng “Hãy tiếp nối nhân loại mộng mơ xinh đẹp và phong phú”. Hãy để sự nâng đỡ biến bạn trở thành điều nâng đỡ.

Thành cái gối bay trong thiên hà

Thấy chiếc nôi khi gà vừa gáy

Ngửi mùi hoa thoáng bay trong gió

Chạm hư vô tôi hóa tàn tro

Sống vỏ ngoài tự co mình lại

Gồng mình lên biết chạy về đâu

Ngước mắt nhìn một bầu nhân thế

Chiếc gối cười một giấc nằm mê