Quán Ba Không tạm thời đóng cửa vì sức khỏe của Thủy vẫn không mấy chuyển biến, thời gian đầu sau khi họ gặp cha con Đạt thì có một chút khởi sắc, nhưng rồi sự nhàn rỗi lại dẫn đến một sự lẩn quẩn khác. Chẳng có việc gì làm khiến tâm trạng của họ thay đổi, Tín có phần mệt mỏi về cả thể xác và tinh thần, những người lao động thành quen hay gọi là buồn tay buồn chân. Chứng mất trí nhớ nói trước quên sau bắt đầu xuất hiện ở Thủy, buổi tối bà không có việc gì làm như mọi khi quán mở cửa, tâm tri bà còn chìm sâu hơn vào những suy nghĩ vòng vèo không lối thoát. Họ định đi du lịch xa nhưng lại sợ lỡ có chuyện gì lại không thể xoay sở kịp, thật sự họ cảm thấy bế tắt nhiều đường, làm gì cũng thấy sẽ chẳng phải cách thoát ra được.
Dù hay quên nhưng Thủy lại luôn nhắc về cái hẹn với Hạ Thanh và Đạt, có hôm Tín muốn đưa cô đi chơi rồi vòng qua nhà họ, cô lại từ chồi bảo rằng: “Họ vừa bắt đầu cuộc sống mới, mình lại mang bệnh tật phiền toán đến là không nên, đợi họ đi anh”. Mãi hai tuần sau, Đạt gọi điện hỏi thăm và nói Hạ Thanh muốn cùng cô Thủy đi xem hoa và em bé. Thủy mừng lắm, trông cô như khỏe ra dù chẳng có gì khác biệt về thể xác. Sáng hôm ngày hẹn, cô còn cố gường uống hộp sữa và bánh ngọt dù bình thường chẳng mấy khi cô nuốt trôi thứ gì vào buổi sáng.
Vừa mở cổng ra họ giật mình khi thấy mặt Xén cũng ở đó, nghe bảo dạo này hắn hay sai đàn em qua phụ sửa chữa nhà cho Đạt và khá thân với con bé Hạ Thanh. Con bé mặc cái váy màu vàng chanh với li ti mấy bông hỏa nhỏ đủ sắc màu, còn đeo cái nơ đỏ to tướng nữa. Trông con bé lanh lợi hơn mấy ngày đầu gặp họ, chắc đã quen dần với cuộc sống mới và mấy người cô chú giang hồ bất đắc dĩ hay đến nhà.
Cổng vườn mở rộng chào đón họ, ông chủ vườn đang leo lên cây Xoài hái một ít đón khách, mọi người chào ông nhưng ông ta vẫn lặng thinh hái trái trên cây. Bé Hạ Thanh thích lắm, nó không chạy nhảy nhanh như mấy đứa trẻ khác khi thích thú mà lại mò mẫm nhìn ngắm, từ từ đi vào nhìn ngắm mọi ngóc ngách trong cái nắm tay của Thủy. Tín đang dẫn Đạt đi dạo quanh và giới thiệu những gì anh ta biết về khu vườn, đột nhiên Xén la lớn làm mọi người giật mình. Thì ra Xén táy máy tay chân bẻ vài đọt non cây mai chỉ thiên bên dưới, ông chủ vườn phát hiện ném luôn quả xoài vào tay hắn ta đau điếng la thất thanh. Ông ta leo xuống đi về phía hắn nói: “Nếu không tôn trọng khu vườn thì đi ra ngoài”. Tất nhiên một tên trùm không dễ gì cho qua, Xen định lao lên đấm ông chủ vườn, ông ta né được rồi đấm vào mạn sườn hắn. Sau đó thấy hắn vùng lên không bỏ cuộc, ông ta đạp vào phần bên của đầu gối khiến hắn khụy xuống rồi nắm bàn tay tréo lọi về phía sau. Lần này hắn không còn cách gì thoát ra được liên la lớn vì đau rồi vỗ vỗ tay xin tha. Hắn lăn ra đất ôm tay trong sự ngỡ ngàng mọi người, ông nói lại câu nói vừa nãy với hắn ta một lần nữa, lần này hắn chấp nhận nhưng nhìn miễn cưỡng lắm.
– “Ê, hồi trẻ ông thuộc băng nào vậy giang hồ già” – Cái miệng Xén vẫn không khá hơn đứng lên hỏi bị Đạt bước xen vào ngăn lại anh ta mới chịu thôi.
– “Cái đám các anh cứ nghĩ giang hồ là cả ngày lang thang ngoài đường phá phách thể hiện ta đây, ngày xưa họ cùng đường mới tìm cách mà sinh tồn nhưng cũng có phép tắc lễ nghi. Tôi chẳng phải dân giang hồ gì cả nhưng họ kể tôi nghe rất nhiều”.
– “Xin lỗi anh, hôm nay em chỉ dẫn con mình đi xem hoa vì hôm trước hứa với nó lúc ở bệnh viện thăm Thủy” – Đạt bước lên gật đầu chào ông chủ vườn nói.
– “Ừ cô Thủy có gọi cho tôi rồi, ba anh cứ ở đâu đi dạo thoải mái, tôi dẫn họ thăm quan vườn hoa, có bọn đàn ông các người em bé đi mất hết phải không Hạ Thanh ?” – Ông ta nói rồi cuối xuống cười với cô gái nhỏ.
– “Ye ye, các bạn ấy cũng nói vậy, chỉ cho con nít thấy và người yêu đời thấy thôi” – Con bé nhảy cẫng lên rồi còn xoay một vòng tròn.
– “Hóa ra bọn mình là lũ chán đời à” – Tín nhìn theo họ rồi nói.
Vừa đến ranh giới khu vườn hoa dại thì ông chủ vườn đứng lại, ông không đi cùng Thủy và cô gái nhỏ nữa,”Tôi không phải một kẻ yêu đời” ông ta nói vậy rồi biến mắt vào trong rừng cây xa xa có ngôi nhà nhỏ ở giữa vòm lá rậm rạp. Hai cô cháu đi vào khu vườn, nhưng cảnh hiện ra trước mắt thật nằm ngoài hình dung trước khi đến đây của Thủy. Cây hoa héo khô hết cả, mặt đất vẫn còn ẩm sau cơn mưa những ngày trước, cũng không hề có dấu hiệu bị cắt dẹp còn thuốc diệt cỏ thì ông chủ chẳng bao giờ làm điều đó. Một cảnh hoang sơ một màu của cái chết, hình dáng vẫn nguyên vẹn, không cây hoa nào ngã đỗ, chúng vẫn phấp phơi trong gió sớm nhưng lại không còn thấy sự sống.
Hạ Thanh dường như không bị ảnh hưởng điều con bé thấy, nó buông tay cô rồi chảy nhảy khắp nơi cứ như thế con bé đang trong một khu vườn rực rỡ sinh động. Nó cười đùa rồi lâu lâu lại cúi xuống đất lẩm nhẩm một mình, mà cũng có thể với cái gì đó bên dưới. Đôi khi cũng có vài chú cào cào và bướm lạc đường bay vào, chúng đậu trên mấy bông hoa khô nhìn quanh rồi bay đi nơi khác tìm sự sống mới. Hạ Thanh trông như đang trồn tìm với ai đó, đàm thân hoa khô lay động trong gió, không biết do gió hay cô bé, cũng có thể một thứ gì khác. Rồi bỗng dưng mọi thứ im bặt, chim trên cành xung quanh không một tiếng hót, trời cũng lặng gió chỉ còn lại vài lời thì thầm xa xa của Hạ Thanh, con bé đang ngồi xếp bằng xuất mặt đất chăm chú nhìn gì đó rất lâu. Thủy định đứng lên gọi cô bé thì Hạ Thanh đứng dậy, cô gái nhỏ đứng lên nhảy chân sáo quanh những khóm hoa tàn úa rồi ngêu ngao hát một bài đồng dao kỳ lạ vui tai, con bé hát về sự sống
Mầm xanh mầm sống
Chia ra họp lại
Họp lại chia ra
Đưa ta về trời
Con đường một lối
Biển hát thong dong
Hạ Thanh hát đi hát lại mấy câu hát đó vài lần, cô gái nhỏ vẫn tung tăng múa hát được một lúc. Sau một hồi thì cô bé lại dừng lại, ngồi chồm hổm dưới bụi hoa khô héo, em chìa tay ra như đang nhận lấy cái gì đó mà từ xa Thủy thấy chúng phát sáng rất lạ. Hạ Thanh đi lại gần Thủy ngồi xuống bên cạnh, gương mặt cô bé có một chút buồn hơn khi nãy.
– “Mấy em bé đi rồi, mang theo hạt hoa trồng mới vì héo cả rồi” – Hạ Thanh nói.
– “Xin lỗi con nha, chắc do cô không may dẫn đi đúng dịp hoa chết hết rồi” – Thủy ngồi khụy hai chân xuống đất ngước nhìn gương mặt hồn nhiên đang bí xị nói.
– “Không không, hoa không chết, hoa muốn cho Hạ Thanh và cô Thủy” – Cô bé người lên lắc đầu rồi nói bằng giọng nhanh.
– “Hừm ý con là sao, mấy bạn hoa muốn cho cô cháu mình cái gì ?” – Thủy hỏi sau khi suy nghĩ mãi vẫn chưa hiểu cô bé nói gì.
– “Mấy bạn thấy cô Thủy không khỏe, mấy bạn để em bé lấy mầm sống cho con và cô” – Hạ Thanh nhìn Thủy rồi cười rạng rỡ nói.
– “Cảm ơn con, cô sẽ cố gắng, cảm ơn con” – Thủy òa khóc nhưng không thành tiếng, cô ôm chặt Hạ Thanh vào lòng.
– “Không phải, không phải Hạ Thanh cho cô, em bé và hoa mà, đừng cảm ơn con” – Cô bé lắc đầu nói nhỏ rồi đẩy nhẹ vai Thủy ra.
Cô bé vừa nói vừa xòe hai bàn tay nhỏ xíu đã bớt gầy hơn lần đầu gặp gỡ, Thủy lau nước mắt nhìn gương mặt đầu nghiêm túc và có chút ngầu của Đạt trên đó. Trên tay Hạ Thanh là hai hạt giống như cốm, chúng có màu xanh nõn chuối ngã về vàng nhiều hơn, đặc biệt chúng phát ra ánh kim với chút xanh dương nhạt. Hồi đầu cô cũng có chút ngạc nhiên khi cô gái nhỏ bảo đó là mầm sống mà em bé cho hai người, Hạ Thanh còn giải thích rằng em bé nói khi ăn hạt này thì mình ăn gì khác cũng sẽ thấy vui đến mức không còn quan trọng nó là gì nữa, “Cứ ăn thôi” cô bé ngọng nghiệu chốt như vậy. Thủy suy nghĩ một hồi thì đoán chắc đây hạt giống hoa nào đó của ông chủ vườn, ở đây trước giờ toàn những loại cây ít ai có nên có lạ một chút trong mắt cô cũng không sao.
– “Con và cô phải cùng ăn mỗi người một hạt cùng lúc mới được” – Hạ Thanh đứng lên ánh mắt quả quyết nói.
– “Cùng lúc hả, vậy mới hiểu nghiệm phải hông, vậy giờ cô cháu đặt nó lên lưỡi rồi cô ra hiệu bằng tay một hai bà cái mình cùng nuốt nhen, Hạ Thanh chịu hông ?” – Thủy cười tươi nghĩ ra cách để thỏa yêu cầu của em bé nào đó mà con bé kể.
– “Hạ Thanh chịu, ok” – Cô gái nhỏ giơ ngón tay ký hiệu Ok lên làm Thủy cười nghiêng ngả hỏi: “Mới xuống thành phố ở mà ai dạy rồi ghê vậy trời”.
– “Chú Xén dạy con đó” – Cô bé lại ra dấu ngón tay cái
– “Phải rồi, còn ai trồng khoai đất này” – Thủy nói xong thì đặt hạt mầm sống lên lưỡi mình.
Sau khi ra hiệu “1,2,3 !” thì cả hai người cùng nuốt hạt mồm sống, Thủy ngồi im re không dám cựa quậy, lâu lâu cô nhìn sang Hạ Thanh cũng tương tự làm cô mắc cười nhưng không dám sợ làm con bé quê. “Vậy là xong chưa Hạ Thanh”, hồi sau cô quay sang hỏi, “Chắc được rồi đó” con bé trả lời mặt tỉnh bơ làm Thủy cười lớn khiến con ong đang đậu trên cái nơ đỏ của cô gái nhỏ bay đi mất. Hạ Thanh không hiểu sao cô Thủy cười nhưng cũng nở nụ cười rạng rỡ như bầu trời trong xanh mà cái tên em đang mang. Con bé lại nhịp đôi chân nhỏ xinh đung đưa trên băng ghế dài, ngân nga bài hát khi nãy cô hát và ngắm nhìn những cây hoa héo mà không thấy chán.
– “Bài đó là bài gì vậy Hạ Thanh” – Thủy nghe xong xoa đầu cô bé hỏi.
– “Con không biết, ở làng con hay hát khi có ai đó biến mất” – Con bé suy nghĩ một hồi nói.
– “Biến mất là sao ?” – Thủy hỏi.
– “Già làng hay nói về đất mẹ, con cũng hông biết, khi đó làng đông vui” – Hạ Thanh nói mà tay chân múa may biểu đạt.
– “Ừ cô hiểu rồi. Mà nè làng con chắc vui lắm, kể cô nghe với” – Thủy ngồi xếp bằng trên băng ghế quay qua, Hạ Thanh cũng làm theo.
Người đàn bà ngồi nói cười rôm rã vô cô gái nhỏ như chưa hề tồn tại rối rắm nào, Hạ Thanh ngọng nghệu kể về những ký ức ích ỏi của mình về nơi em sinh ra, ít ỏi nhưng thật sinh động, quý giá đáng để làm hành trang cho bất kỳ tâm hồn thơ dại nào. Khi lớn lên, lúc mà em bị thế giới này vây quanh với nhiễu nhương hỗn loạn, ít ra những ký ức ít ỏi ấy sẽ mang em về với những ngon núi bị ông ngoại chẻ đôi hay câu chuyện kể ly kỳ về mẹ và cả mối tình giản đơn của cha mẹ em. Thủy ngồi đó vậy mà bị cuốn hút vào những từ ngữ không rõ của cô bé gần 4 tuổi, như thể mọi thứ đều lạ lẫm, đều mới với cô, ngày hôm qua của cô chẳng còn ở đó như mọi khi nữa.
Hơn tiếng trôi qua chán chê chẳng có gì làm, đám đàn ông bức rức trong người mà cũng có chút lo lắng. Họ đi tìm những cô gái của mình trong vườn hoa dại. Đang đi vào trong gần tới nơi, Tín đột nhiên ra hiệu đưa hai tay bảo dừng lại còn ra hiệu im lặng. “Trời đất Thủy ngon ăn bánh ngon lành với Hạ Thanh kìa”, hai người kia làm sao hiểu được cái cảm giác kỳ lạ ấy của Tín, đối với ông đó còn hơn cả một giấc mơ ban ngày mà mãi chẳng nằm nổi mộng suốt những năm qua. Ông thật sự rơi nước mắt khi thấy vợ mình ăn uống ngon lành như vậy. Hai người kia có thể hiểu được ở bề nổi ngon từ nhưng cũng xúc động thay cho ông, Đạt vô vãi động viên ông, còn Xén thì vẫn bát nháo như mọi khi.
– “Ăn được rồi hả bà chị, bánh ngon không cho em miếng đi” – Xén vỗ tay bem bép từ xa rồi nhảy tới giật lấy bánh bông lan mứt cam táo không biết từ đâu ra rồi cắn một miếng to.
– “Của tao mày, biến thằng điên” – Thủy giật lại cái bánh rồi nói.
– “Cô thấy chưa, mầm sống xảy ra, em bé đâu nói dối con và cô” – Hạ Thanh cười nói.
Thủy giật mình như tỉnh giấc cơn mê, cô lấy ngón tay thọc vào miệng mình đưa ra thì thấy vụn bánh còn đó, cô trố mắt nhìn bàn tay mình rồi quay sang nhìn Hạ Thanh vẫn đang cười nói gì đó cô không còn nghe rõ vào lúc ấy. Cô đứng dậy chạy ra hàng rào cây sặc sụa luôn tục mấy cái, Thụy vịn tay vào Xén chạy lại kịp thời rồi đứng lên ho vài tiếng nhỏ. Đạt định chạy lại xem thế nào thì Tín khều tay ngăn lại nói: “Không sao, bình thường là nôn thốc ra rồi hoảng loạn có khi còn nói tùm lum, nổi giận chính mình nữa. Nay thế này là mừng như trúng số giải nhứt rồi đó mày”. Gương mặt Đạt nhăn một chút quay sang nhìn sang bạn mình, anh ta Im lặng một hồi rồi quay sang Tín nói: “Hóa ra vợ chồng mày không dễ dàng gì những năm qua, lần nữa xin lỗi những gì đã nói ở bệnh viện”, hai người bạn thân ngày nào như hiểu nhau lại lần nữa rồi bắt tay nhau.
– “Ê nhỏ, con làm cho cô Thủy ăn rồi, khá đấy, muốn đi đâu chơi không nói đi” – Xén nhảy lên ghế bằng dài ngồi chồm hổm, hắn chỉ ngón tay lên trán Hạ Thanh rồi đẩy đẩy làm đầu cô bé trong giống con lật đật.
– “Biển, con chỉ thấy biển từ xa, chưa lại gần bao giờ. Ở làng trên đỉnh đồi, con thấy biển chỗ mộ mẹ” – Hạ Thanh vừa nói vừa dang tay đứng lên ghế.
– “Con nhìn biển cùng mẹ trên đồi hả ?” – Thủy tỉnh táo trở lại đến gần xoa đầu cô gái nhỏ nói.
– “Dạ, mọi người bảo tên mẹ con là biển và mặt trời” – Con bé chỉ tay lên cáo, mặt trời cũng lên gần đến đỉnh đầu.
– “Vậy thì đi thôi còn gì !” – Xen đứng lên ghê hét lớn.
– “Cái gì, xa đây lắm, còn phải đặt xe, nhà nghỉ nữa”- Tín bối rối nói.
– “Đúng rồi, xa lắm rủi Thủy mệt thì sao ?” – Đạt thêm vào.
– “Mai Hạ Thanh đi học nữa, thứ hai đó” – Thủy lắc đầu ý không đồng ý.
– “Người lớn rắc rối quá nhóc con, mình đi thôi, nha” – Xén chống nạnh cúi nhìn Hạ Thanh cười nói, cô bé cười tươi đưa ngón tay cái lên nói lớn: “Ok”.
Vậy là Xén cõng Hạ Thanh lên đầu nhảy tót xuống rồi gọi điện cho ai đó kêu tới ngay lập tức, những người kia chưng hững không biết làm sao nháo nhào theo sau. Chẳng rõ Xén và con bé Hạ Thanh có hùa nhau chuẩn bị trước không mà vừa ra cổng vườn đã thấy một chiếc xe 7 chỗ hầm hố đậu sẵn, còn xe bọn họ thì cũng được ông chủ vườn dắt vào trong. Ba người kia như bị cuốn theo nhưng vẫn còn chống đối theo phản xạ của người lớn, họ nói đủ mọi lý do và viễn cảnh xấu. “Tới đâu nghỉ tới đó, bệnh viện giờ khắp nơi, nhỏ này khôn mà nghỉ học bữa không ngu đâu. Có lên xe không, không thì chú cháu tui đi biển đây”, Xén vừa nói vừa kéo cánh cửa lại thật mạnh. Cả ba người kia chạy theo đập cửa liên hồi rồi cuối cùng cũng bị con bé và Xén đẩy lên xe. Xe chuẩn bị lăn bánh thì ông chủ vườn chạy đến gõ cửa, họ nghĩ ông cũng muốn đi, nhưng không. Ông ta đưa cho Hạ Thanh một cái ống trụ tròn làm bằng da dài khoảng 30cm có nắp da khóa bằng dây kéo, trông chúng rất tinh xảo với màu da xanh rêu. “Dành cho em bé ngủ”, ông chủ vườn nháy mắt nhìn Hạ Thanh cười rồi tạm biệt mọi người.
Thế là họ cùng nhau với chuyện hành trình bất chợt, Hạ Thanh và Đạt ngêu ngao mấy câu chuyện thú vị vùng rừng núi của mình, Tín cùng Thủy thì kể chuyện ngày xưa cho Hạ Thanh nghe, tên Xén thì lăn ra ngủ rồi lâu lâu nghe điện thoại văng tục đủ điều làm họ phải bịt tay cô gái nhỏ lại. Con bé vẫn quả quyết về chuyện mầm sống còn mọi người chỉ cười mà không trêu em nữa, dù sao với họ chuyện Thủy ăn được một ít cũng thần kỳ lắm rồi, chứ chưa cần gì đến mấy chuyện bí hiểm của ông chủ vườn và Hạ Thanh xì xầm với nhau thời gian qua. Nhưng mọi người bắt đầu cảm thấy lạ, cứ mỗi khi họ dừng lại mua đồ ăn thức uống, Thủy và Hạ Thanh cứ biến đi đâu mất, họ ra ngoài ngắm trời sông ròi ngồi ăn uống mà không ai gọi được họ về. Khi có người đền gần thì cả hai mới giật mình phát hiện như hồn vừa lìa khỏi xác ngao du đâu đó vậy. Đạt và Tín bắt đầu nheo mắt nhìn nhau vì có gì đó lạ lắm, nhưng đối với họ có lẽ việc khác còn quan trọng hơn nên cũng dần quên.
Mặt trời còn nhìn thấy bên phía chân trời cao hơn một chút, họ quyết định dừng lại ở một khu homestay nhỏ cho cắm trại dọc bờ biển. Tất cả tập trung quanh dãy ba lều lớn rồi đốt lửa chuẩn bị cho màn đêm đang dần xuống, cũng chẳng có mấy việc và đồ đạc để chuẩn bị cho một chuyến đi bất chợt thế này. Hai vợ chồng họ dạo bước ngắm hoàng hôn, chẳng rõ bao lâu rồi họ mới có dịp thế này mà bình thản nhìn ánh sáng dần tắt, thứ bóng đêm thật sự kéo đến mới đẹp làm sao. Đạt thì đốt điếu thuốc ngồi một mình nhìn về phía mặt trời xa, anh nhớ đến mấy chữ mình viết trên bia người vợ, chắc là chúng đang linh ứng vào lúc này, họ lại gặp nhau ở một vùng biển cách xa nơi họ dành tình yêu cho nhau. Hạ Thanh thì vẫn vô tư ngồi nướng khoai và hải sản cùng Xén, chắc với nó hắn chỉ như một người bạn cùng trang lứa, vì chỉ có trẻ con là muốn làm gì chúng sẽ làm ngay mà không đắn đo. Ngồi quá lâu chắc làm cho kẻ thích vận động như Xén mỏi mệt, hắn đứng lên vặn người than vãn đủ điều với con bé.
– “Chú đi ra đây chút nha, họ hỏi thì cứ noí vừa mới đi xíu” – Xén đến khều má con bé rồi mặt lấm lét lén lút thì thầm.
– “Chú đi ăn lén chứ gì” – Hạ Thanh trề môi đáp.
– “Trời đất cơi sao mày nhỏ mà rành quá vậy, ủa sao biết hay dạ, đi không ?” – Xén lại đẩy nhẹ vai con bé trêu nó nói.
– “Chú làm cái này đi, con sẽ không mét” – Cô gái nhỏ cười cười nhìn Xén nói.
– “Trời, gan mạy, biết chú là ai không mà mặc cả. Mà thôi, sao muốn gì, kem hả hay bánh kẹo” – Hắn lên giọng rồi lại xuống giọng.
– “Không, chú ăn cái này đi” – Con bé lấy ra từ hộp da một hạt như cốm giống với thứ đưa cho Thủy buổi sáng.
– “Cái gì đây trời, mà sao nó sáng màu đỏ đậm ngộ vậy, có độc không đó mạy” – Xén nhìn con bé với vẻ hoài nghi.
– “Không độc đâu, chú ăn xong thì chú ăn lén món gì thì cô Thủy sẽ nhận được thứ đó vào bụng” – Con bé quả quyết giải thích.
– “Cái gì nữa đây, lại mấy trò phù thủy trên làng núi nữa hả, có không đó” – Xén cầm hạt lên ngó qua ngó lại nói.
– “Không phải phủ thủy, em bé cho, hạt mầm sống” – Con bé quay lại ngồi nướng tiếp khoai lang.
– “Thôi kệ mày đi, chú ăn rồi đó, đi à, nhớ đừng mét quê lắm nha” – Xén nuốt một cái ực rồi bỏ đi thật nhanh sau khi kêu Đạt đến trông con bé.
Hai cha con Hạ Thanh nằm ra bãi biển ngắm sao trời, Đạt chỉ cho con mình mấy chòm sao mà nội anh dạy anh khi nhỏ. Cô bé hỏi về ông bà nội mình, anh không trả lời cụ thể mà chỉ nói họ không còn từ rất lâu rồi, “Giờ cha chỉ còn một mình con thôi, mọi thứ đều dành cho Hạ Thanh”. Cô bé ngồi dậy quay sang nhìn cha mình, em mở cái ống da của ông chủ vườn ra rồi kê lỗ tai vào bên trong như đang nghe tiếng biển cả hay của ai đó. Đạt tò mò lắm cũng ngồi dậy xem con gái làm gì, Hạ Thanh lùi lại phía xa không để cha mình thấy, con bé cười bảo: “Đợi con chút xíu”.
– “Cha không được chỉ lo cho một mình Hạ Thanh, chăm sóc bản thân cũng là lo cho mọi người, em bé nói vậy” – Con bé đậy ống vẽ lại rồi cười nói với cha mình.
– “Em bé Hạ Thanh giỏi quá, cha biết rồi, cha sẽ lo cho bản thân mình nhiều hơn” – Đạt xoa đầu con gái mình nói.
– “Không Hạ Thanh lớn rồi, không phải em bé” – Cô gái nhỏ lắc đầu nói với giọng quyết đoán.
– “Rồi biết rồi, Hạ Thanh không còn nhỏ” – Đạt cười nói.
– “Cha ăn cái này đi” – Hạ Thanh lại lấy ra một hạt mà con bé gọi là mầm sống do em bé đưa, lần này nó không phát sáng mà bể đi một phần ba hạt.
– “Cái gì đây, con hái ở vườn hồi sáng hả, để làm gì vậy” – Đạt nheo mắt nhìn hỏi.
– “Không phải, mầm sống đó. Khi cha ăn cái gì thì thứ đó sẽ ở bên cạnh người cha quý mến vào hôm sau, họ sẽ vui vẻ nhận lấy nó” – Hạ Thanh cười nói.
– “Ở đâu ra con có nhiều câu chuyện hay quá vậy, ông chủ vườn dạy con phải không ?” – Đạt nói xong thì bỏ hạt mầm sống vào miệng.
– “Không, con nói rồi, em bé nói” – Hạ Thanh thấy vợ chồng Tín quay lại nên đến chơi cùng họ.
– “Con kỳ lạ như mẹ con vậy” – Đạt thì thầm khi con bé đã chạy đi.
Tín chạy hớt hải tới nói với Hạ Thanh: “Đi đi, chú dẫn con đi coi có nguyên một đàn cua màu xanh nõn chuối kỳ lạ trong cái hang nhỏ xíu đằng kia kìa”. Con bé quay lại nhìn cha đợi cái gật đầu rồi nó mới leo lên lưng cho Tín cõng đi. Đó là một hang động nhỏ nằm giữa dãy đá lớn tạo nên hình chữ U, ánh trắng rọi vào chỉ đủ sáng đi vào trong, vả lại cũng không quá gập ghềnh nên không khó di chuyển. Tiếng nước nhỏ giọt xuống mấy vũng nước nhỏ kêu vang như tiếng ai đó gọi nhau quay về khi đi làm đồng quá xa nhà, Tín loay hoay tìm mãi nhưng chẳng thấy đâu: “Có khi nào hồi nãy nó thấy cô chú nên đi mất rồi không”, anh nói thì thầm như sợ ai nghe thấy. “Nè nè chú ơi, có vài con” Hạ Thanh khều tay Tín kéo đi nói lí rí trong miệng. Họ đi theo mấy con kia để tìm xem chúng có dẫn đến đàn khi nãy không, bỗng dưng cảnh tượng khác thay cho đàn cua làm họ kinh ngạc.
Một bãi nấm nhỏ xíu nhiều hình dạng khác nhau mọc xen kẻ vào nhau, chúng có chung một hệ rễ liên kết tất cả lại. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt vào trông như những hạt cốm sữa phát sáng nhè nhẹ, mấy con cua màu xanh nõn chuối mỗi khi đi vào lẫn khuất trong đám nấm một lát lại đi đâu không còn thấy nữa. Hai chú cháu ngồi xuống chăm chú nhìn đám nấm chẳng rõ ở đâu mọc lên, “Mình chạy đi gọi họ có khi chúng biến mất như đàn cua khi nãy” Tín nghĩ bụng như vậy nên thôi cứ tận hưởng giây phút này đã.
– “Con thấy bọn nó có chung bộ rễ không Hạ Thanh” – Tín chỉ tay nói nhỏ với cô bé.
– “Dạ thấy, nó ăn cùng nhau hả chú, nấm này ăn nấm kia được ăn” – Hạ Thanh chỉ ngón tay nhỏ xíu của mình lên đám nấm một cách thích thú.
– “Cỡ chú ăn mà cô Thủy no như đám nấm này thì hay quá” – Tín bất giác nói mà chưa kịp nhận ra suy nghĩ này của bản thân.
– “Được mà” – Hạ Thanh quay ra nhìn Tín nói.
– “Cảm ơn con, nhưng chắc phải tìm cách khác” – Tín xoa nhẹ đầu con bé cười nói.
– “Hông phải, em bé nói là làm được” – Con bé lại quả quyết.
– “Trong thế giới của em bé và con chắc là làm được hén” – Tín bún nhẹ gò má con bé.
– “Không, chú và cô làm được. Chú nhắm mắt lại đi” – Hạ Thanh đứng lên cương quyết nói khi dặm chân xuống đất
– “Rồi rồi chú nghe lời con” – Tín miễn cưỡng làm theo lời cô bé.
Nhắm mắt được một lúc, Tín tí hí nhìn qua khe ngón tay, nhưng chẳng thấy gì ngoài tấm lưng bé xíu của Hà Thanh đang ngồi làm gì đó. Chẳng có âm thanh ánh sáng kỳ bí nào xảy ra cả, nhưng có những tiếng động lột xột và Tín thấy từ xa có mấy cái nấm teo tóp lại như đang bị héo đi. “Chú đừng nhìn trộm” Hạ Thanh nói xì xầm làm Tín giật mình che mắt lại nghiêm túc hơn. Một phút sau, cô gái nhỏ nắm tay Tín kéo xuống, Hạ Thanh ra hiệu cho Tín lại gần một chút nhìn gần sát vào đám nấm. Mốt khóm nấm bỗng nhiên biến mất, còn lại trên đó là một hạt nhỏ xíu với đủ màu sắc trên đó, mỗi màu mốt ít li ti nhưng vẫn nhận rõ.
– “Cái gì vậy con ?” – Tín nằm luôn xuống nhìn hạt đủ màu lạ lùng.
– “Mầm sống, em bé mượn nó của mấy bạn nấm” – Hạ Thanh vừa nói vừa xua tay chỉ vòng trong đám nấm bên dưới.
– “Mấy cái nấm cùng rễ này tạo ra nó sao ?” – Tín chỉ ngón tay vào bộ rể.
– “Dạ, ăn cái này thì chú ăn gì cô Thủy có thứ đó trong bụng, giống mấy bạn nấm” – Hạ Thanh ngồi xếp bằng quay ra Tín nói.
– “Ông chủ vườn dạy trò này cho con phải không ?” – Tín ngồi dậy nhìn cô bé, suy ngẫm một hồi thì anh đoán rồi cười.
– “Không, em bé làm mà, chú ăn đi” – Cô bé lắc đầu rất kiên quyết.
– “Rồi, nhưng dù sao cũng cảm ơn con” – Tín ngắm nghía cái hạt một hồi.
– “Không được, em bé làm” – Cô gái nhỏ đứng lên thì nói lớn.
– “Ừ rồi rồi, cảm ơn em bé nhé” – Tín gật gù thì thầm bên hông cái ống vẽ da Hạ Thanh luôn đeo bên mình từ khi đến đây.
Cả hai háo hức quay về để thưởng thức tiệc BBQ, Thủy và Đạt đã bày xong sẵn mọi thứ trên mấy cái lá dừa cắt quanh đó. Khoai lang, bắp, cá, bạch tuột đủ loại cả, còn có cả một ít rượu nho do chủ homestay ủ tặng miễn phí uống thử, một bữa tiệc ngon lành thịnh soạn. “Bình thường là cổ bỏ đi rồi đó” Tín khều nhẹ Đạt cười nói khi nhín Thủy đang cười đùa với Hạ Thanh bên đống lửa. Tự dưng đang chạy giỡn thì cô gái nhỏ đứng khưng lại, nhăn mặt rồi con bịt mũi, Tín thấy vậy đi lại xem cô bé có ăn trúng cái gì làm cho khó chịu không. “Có mùi gì làm Hạ Thanh khó chịu lắm”, cô bé nói nhỏ chỉ hai người nghe thấy. Họ đi loanh quanh xục mũi khắp nơi tìm xem cô bé nói đến thứ gì, một lát sau thì Tín cũng nghe thấy mùi rất gần. Vậy rồi anh đến gần vợ mình thì tá hỏa khi miệng cô có mùi mắm tôm không quá nặng nhưng có thể nhận ra khi đứng gần. Mọi người trêu ghẹo nhau một hồi trong khi Thủy chối dù cô cũng nghe thấy loáng thoáng nãy giờ, còn Đạt thì hơi ngại nên chỉ cười tủm tỉm.
– “À hai người lén hai chú cháu tôi đi ra ngoài ăn bún đậu phải không, lúc đầu đường quẹo vô tôi thấy một quán thèm muốn chết mà không dám nói. Ai dè nha ?” – Tín nói rồi chỉ tay về hai người kia, Hạ Thanh thì bịt miệng cười hăng hắc.
– “Không không làm gì có, nãy giờ ở đây mà”- Đạt xua tay chối.
– “Cha nội này khùng hả, đi ra ăn đi vô cũng nửa tiếng, rồi đồ ăn khét hết chứ làm gì mà ngon lành cành đào vậy” – Thủy xục chân đá cát về phía chồng mình.
– “Ừ đúng đúng” – Đạt hùa theo chỉ tay vào đồ ăn.
– “Ủa đúng hén, sao kỳ vậy, mà miệng bà có mùi đó thiệc” – Tín và Hạ Thanh lại tiếp tục cười còn bịt mũi né Thủy ra.
– “Cái gì mà cười dữ vậy” – Xén từ xa bước vào nói lớn.
– “À con biết rồi chú Xén, là chú Xén đi ăn lén mọi người” – Hạ Thanh nhảy cẩng lên vỗ tay nói.
– “Con nhỏ này đã kêu đừng nói” – Xén vờ đá hụt vào mông con bé đang cười.
– “Ủa mà mày đi ăn gì ?” – Đạt hỏi Xén.
– “Đói bụng quá nên đi làm một mẹt ngoài đầu đường” – Xén gãi đầu nói.
Vậy là câu chuyện về hạt mầm sống của Hạ Thanh đưa cho Xén được kể, mọi người bắt đầu bàn tán về những điều kỳ lạ họ gặp sáng giờ. Hầu hết đều chỉa mũi dùi nghi ngờ vào ông chủ vườn rau rừng, Xén bảo ông ta xài bùa ngãi gi đó, hắn còn quay sang hỏi Đạt trên miền núi có nhiều lắm phải không. Vợ chồng Tín và Thủy thì dứt khoái nói ông ta là người tốt và không hại ai bao giờ nên không tin là trò phủ thủy. Hạ Thanh thì quá buồn chán vì em đã giải thích mà hông ai chịu tin, “Hổng thèm nói nữa” con bé lẩm bẩm bực mình rồi quay ra ăn hải sản và bắp nướng ngon lành. Thấy vậy nên Đạt đến ngồi gần con gái mình, anh ngồi ăn bắp cùng con bé rồi thì thầm vào tai Hạ Thanh: “Cha tin con, tôi nay cha sẽ thử” làm cô gái nhỏ cười rạng rỡ. Những năm lang thang khắp nơi, nhìn thấy đủ chuyện trên đời mà anh còn chẳng thể tin vào những gì xảy ra với vợ con anh ngày đó. Nên anh chọn tin con gái mình, dù sao điều đó cũng làm hai cha con nô đùa cùng nhau, chẳng mấy chốc mà những đứa trẻ sẽ lớn.
Tối hôm đó Tín ăn rất ngon lành, mấy năm nấu cho người khác ăn làm anh chỉ biết lăn ra ngủ, ngoài ra tình trạng của Thủy cũng làm Tín ít khi có một bữa ngon lành, trừ mấy hôm ăn hủ tiếu nghe ve kêu mà không bị lão chủ quán gây sự. Đạt dắt Hạ Thanh đi dạo quanh homestay và khám phá dọc bờ biển, tên Xén chạy theo một cô gái quyến rũ đi ngang họ rồi đang ngồi uống cocktail ở quầy rượu tán tỉnh gì đấy có vẻ hả hê.
– “Bộ đói lắm hay sao ăn dữ, tui có bỏ đói ông đâu” – Thủy ném xương cá về phía chồng.
– “Không không, có lý do riêng” – Tín nói khi nhớ về việc chứng kiến khi nãy cùng với Hạ Thanh trong hang động.
– “Lý do gì trời, ăn thì chỉ có đói thôi” – Thủy liếc mắc nghi ngờ
– “Không nói được, đang thử rồi kể sau, giờ nói ra bà nói tui khùng” –Tín lắc đầu khi đang cạp trái bắp lịa lịa còn diễn mặt hề.
– “Thì nhìn ông giờ cũng khác gì đâu, trời à chồng tôi lâu lâu đi biển lên cơn” – Thủy ném cát vào chồng mình rồi cười.
– “Ăn xong đi đâu chơi không ?” – Tín đang ghịch cọng râu mực nói.
– “Thôi tui buồn ngủ rồi, nói mấy người kia dọn dẹp giúp tui” – Thủy nói rồi đi vào lều.
– “Cái gì vậy trời, còn sớm mà”.
– “Không tôi mệt, hình như bị nóng bụng đầy hơi” – Thủy xoa xoa bụng.
– “À vậy cứ ngủ đi, tui ăn tiếp” – Tín quay lại với con mực trên tay.
– “Thiệc đúng ham ăn, mà ông có mang theo men tiêu hóa không, nghe căng cứng bụng sao đấy” – Thủy vừa nằm im lặng đôi chút thì quay trở ra nói.
– “Có trong ngăn ngoài balo” – Tín ăn chậm lại nhìn quanh bàn đồ ăn.
– “Vừa vừa thôi nha cha nội, bể bụng đó” – Thủy la lớn rồi ném viên đá nhỏ về phía chồng mình.
– “Lo cho bà thôi” – Tín buông phần còn lại con mực xuống, lắn ra bãi cát ôm bủng, anh thở hổn hển như sắp hết hơi.
Đêm hôm đó trời yên biển lặng, những chòm sao hiện rõ dẫn lối cho người đi xa an tâm tren con đường về nhà, chắc đôi khi thiên nhiên cũng hiểu chuyện mà cho những con người nhọc nhằn một đêm ngon giấc. Hai cha con Đạt trở lại mà Tín về còn nhâm nhi đồ ăn, Hạ Thanh thì thầm vào tai cha mình rồi cả hai cười lớn, họ ngủ sau khi Đạt kể cho con gái mình nghe câu chuyện Tín nhặt hòn đá dưới suối cho mình hồi trẻ. Xén trở về sau khi bị cô gái xinh đẹp cùng nhóm bạn chuốt say mèm rồi biến mất, về lếu hắn còn la lối um xùm một hồi rồi lăn ra cát ngủ, Thủy nghe được nên phải ra đắp cái chăn và kê cao gối cho hắn. Có thể họ đã đang và sẽ trở thành người thế nào thì chẳng ai có thể biến trọn vẹn, nhưng lúc này họ cần có nhau dù không ai nói ra, thậm chí không ai dám thừa nhận. Đêm đó cũng có một đống lửa nhỏ xíu thắp lên vào trước bình minh và tiếng gõ nhịp hai hòn đá tí ti như giai điệu một bài hát của biển, liệu có ai nghe thấy chúng không ?