Chương 7: ÔNG GIẲNG, ÔNG GIĂNG


Cuội ta phiêu lưu mãi trên đường đời, mà không có một nẻo nào đưa tìm thấy cha. Một buổi tối kia, mỏi mệt, nó ngả lưng trên đám cỏ, nhìn xững Giời cao. Vầng trăng vằng vặc chiếu xuống mặt đất sáng xanh. Tự dưng, thằng Cuội thấy buồn hiu hiu. Nó ngó trăng tròn để nhớ một cái gì, và càng ngắm lâu, càng thấy vầng trăng thăm thẳm như một khuôn cửa mở sâu lên tới thiên đình.

Mối buồn gây thành cảm hứng, tuy rằng cảm hứng của Cuội thì lẽ tất nhiên khô khan! Được cái, Cuội vẫn lém mép, cho nên nó gửi lên trăng khúc hát này cũng không phải là không thú vị:

Ông giẳng, ông giăng! Xuống chơi ông Chánh. Ông Chánh cho mõ. Xuống chơi nồi trõ. Nồi trõ cho vung. Xuống chơi cây sung. Cây sung cho nhựa. Đến chơi con ngựa. Con ngựa cho gan.

Ông giăng, ta cũng theo Cuội mà gọi là ông, nghe Cuội rủ rê, bùi tai, bèn lừng lững hạ xuống mặt đất, chừng thử nếm mùi hạ giới xem nó thế nào.