[CĂN CỨ MỚI – TIẾP NỐI]
Sau lời tuyên bố lạnh lùng của Quân, không khí trong phòng đóng băng.
Đan (gằn giọng, ra lệnh): “Khống chế hắn! ĐỪNG giết!”
Vy như một cái bóng, lợi dụng sự kinh ngạc của Quân, dùng dây thừng đặc biệt (có lẫn bạc và phù văn yểm ma) quấn chặt lấy chân hắn. Quân gầm lên, cánh tay cơ khí vung lên định chém xuống Vy, nhưng Khoa đã kịp dùng “Thiết Bị Phân Tích” phóng một xung điện nhỏ vào hệ thống, khiến cánh tay đó khựng lại trong giây lát.
“Tín hiệu điều khiển! Nó đến từ bên ngoài!” – Khoa hét lên, mắt không rời màn hình. “Phải phá hủy nguồn phát!”
Trong lúc hỗn loạn, Đan lao tới, không tấn công, mà đứng đối diện Quân, ánh mắt hắn như xuyên thấu vào sâu thẳm linh hồn người đồng đội cũ.
“QUÂN! NGHE RÕ TAO!” – Đan gào lên, giọng vỡ ra. “MÀY NHỚ PB2 KHÔNG? LÃO HẠ ĐỊNH GIẾT TAO, MÀY ĐÃ ĐỨNG RA CHỐN LẠI! MÀY NÓI ‘CÙNG VÀO THÌ CÙNG RA’! CÂU ĐÓ MÀY NHỚ KHÔNG?!”
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đục mờ của Quân. Khuôn mặt hắn giãn ra, thoáng chút hoang mang, đau đớn. Cánh tay cơ khí run rẩy. “Cùng… vào… cùng ra…” – hắn lẩm bẩm, như một lời thì thầm từ quá khứ.
Đó là khoảnh khằng yếu ớt của ý chí thật sự.
Nhưng ngay lập tức, ánh mắt hắn lại đỏ rực lên. Giọng nói cơ khí lạnh lùng át đi mọi cảm xúc. “LỪA DỐI! TẤT CẢ CHỈ LÀ LỪA DỐI!”
BÙM!
Một tiếng nổ vang lên không phải từ trong phòng, mà từ chính không gian xung quanh họ. Những bức tường bắt đầu nhòe đi, đồ đạc rung chuyển. Một lực hút khủng khiếp từ một cánh cổng âm ập hiện ra giữa không trung.
[HỆ THỐNG: CẢNH BÁO! PHÓ BẢN 8 “XƯỞNG ĐÚC LINH HỒN” ĐÃ ĐƯỢC CƯỠNG CHẾ KÍCH HOẠT. CHUẨN BỊ…]
“BỌN CHÚNG kéo chúng ta vào!” – Vy kêu lên, cố bám víu vào cột nhà.
Đan nhìn Quân, người đang đứng đó với nụ cười méo mó của Kẻ Thu Thập. Hắn biết đây là một cái bẫy. Nhưng cũng là cơ hội duy nhất.
“TẤT CẢ GIỮ CHẶT LẤY NHAU!” – Đan hét lên, và trong tích tắc cuối cùng trước khi bị nuốt chửng, hắn lao tới, ôm chặt lấy Quân. “VÀ GIỮ LẤY HẮN! CHÚNG TA SẼ CÙNG VÀO, CÙNG RA!”
Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ.