Ở động lão râu đỏ này, vì có đàn bà nên có những sự êm đềm, hiền lành, nhường nhịn hơn các động khác. Bữa ăn, có chia sẻ từng người một, chứ không còn giữ cái thói tranh cướp nhau: ai khỏe thì no, ai già, ai yếu thì thường đói khát.
Con nai vàng đã thui chín. Một tiếng gọi, tất cả mọi người cùng chạy đến ngồi xúm xít quanh đống lửa chưa tắt hẳn. Cái cũng vừa dắt Bố bước tới.
Đã lâu, Bố chưa ăn một bữa nào lại đông người như hồi trước. Thành ra cái cảnh náo nhiệt ấy lại nhắc lại những bữa ăn hỗn loạn cũ. Gã lại tưởng rằng phải giở cái thói tranh cướp ra. Vậy gã làm như vậy. Gã thấy không còn chỗ nào rộng rãi, thì gạt phăng mấy cụ già lọm khọm ra hai bên mà chiếm lấy một chỗ ngồi. Mấy cụ già sợ hãi, nhưng gân sức đã yếu, vả ngày trước cũng đã sống qua những cảnh như thế, cho nên không dám chống cự gì.
Cái vừa toan can ngăn Bố và tỏ cho gã biết phải nhường nhịn người già cả và con trẻ, thì gã đã ngồi xổm xuống; rồi vừa vặn lúc lão râu đỏ xốc con nai lên cắt ra một cái đùi, gã giật ngay lấy cái đùi ấy về mình, đôi mắt long lên sòng sọc, ghé răng mà cắn mà nhai ngốn ngấu, chẳng cần biết có ai ở đấy hay có ai căm tức gì mình.
Lão râu đỏ lập tức quài tay ra sau với chiếc gậy để trị tội kẻ ăn cướp. Nhưng Cái ngăn lại, tự nhận trọng trách khuyên can nổi Bố. Nàng khôn khéo ngồi sát vào cạnh gã, nhè nhẹ đặt tay lên vai gã, và gọi:
– Bố.
Bố quay nhìn nàng, miệng vẫn nhai rau ráu.
Cái ngửa hai tay đón lấy cái đùi nai mới bị xé một ít, rồi làm hiệu bảo gã nhường cho mình.
Gã vẫn trừng trừng mắt mà nhìn. Cái không sợ. Nàng tủm tỉm cười, rút thanh thép mà cắt cho gã một miếng lớn. Bố nhìn nàng, đoạn nhìn miếng thịt, rồi bằng lòng nhận miếng thịt ấy ở dưới sức nhìn lại rất âu yếm của nàng.
Cái thân đi xẻo thịt nai chia cho từng người một, bắt đầu từ trẻ con rồi đến người già yếu, sau rốt mới đến những kẻ khỏe mạnh.
Bố vừa ăn vừa ngắm cảnh chia sẻ có trật tự ấy. Gã nhận ra rằng ở trong động đó không có những kẻ phải chảy nước mắt hay nuốt nước bọt vì yếu đuối không cướp nổi một miếng thịt ở bữa ăn, ai cũng được một phần no đủ. Cảnh ấy tất nhiên vui vẻ và sung sướng hơn là phải tranh cướp và ức hiếp nhau.
Ngay khi đó, Bố tự cắt mấy miếng thịt chín và nạc ở cái đùi nai còn lại của mình mà đưa cho hai đứa bé ngồi gần. Chúng cầm miếng thịt, nhìn Bố mà cười một nụ cười thật là thơ ngây vô tội, khiến cho gã cũng thấy như lây chút thơ ngây vô tội vào lòng.
Cái nhìn cử chỉ mới có của Bố, lấy làm hoan hỉ lắm, vì nàng đã cảm hóa nổi tấm lòng hung tợn của một người trước kia sống mãi với đám dân uống máu không biết tanh.
Lão râu đỏ cũng ưng ý lắm. Lão không chứa chất những ác cảm với Bố như trước đấy nữa. Chỉ duy một vài chàng trẻ tuổi thấy Bố được Cái săn sóc trìu mến đến luôn luôn thì hơi có lòng ghen thầm mà thôi. Nhưng cũng không ai dám ngỏ ra bao giờ.
Từ bữa ăn sau, Bố bằng lòng để cho Cái chia phần đều cả mọi người, chứ không giở lối cướp sống cướp chín ra nữa.
Tuy nhiên, lại cũng có một việc xảy ra làm cho Cái hơi buồn. Là có một gã trẻ tuổi đi kiếm về được một nải chuối chín, bỗng gặp Bố ở giữa đường. Nải chuối vàng lốm đốm nâu đeo lủng lẳng ở dưới cổ người trẻ tuổi, trông ngon lành lạ. Bố thấy thèm lắm, bèn tiến đến gần. Lẽ tất nhiên không ai nói với ai gì cả. Người kia thấy Bố thì gờm gờm. Còn Bố lại lừ lừ như con mãn rình mồi. Gã giật lấy nải chuối, vì lại vẫn quen thói không giật thì không ai đưa đến tay cho. Người kia cướp lại. Bố liền thuận tay tát cho một cái. Tức khắc, người kia cầm gậy phang luôn. Bố không đem gậy đi, nhưng nhanh tay bắt được một đầu gậy của kẻ địch. Hai bên giằng co xô đẩy nhau, thì chiếc gậy gãy ra làm đôi dưới sức mạnh của những cánh tay rắn chắc như sắt nguội.
Thế là mỗi người có một cái đoản côn. Họ thẳng cánh phang nhau chan chát. Nửa chừng sực nhớ đến thanh thép giắt ở thắt lưng, Bố bèn quăng gậy đi mà rút thép ra xỉa cho kẻ địch luôn mấy cái khi vào giáp lá cà. Máu xối ra như tưới. Kẻ địch bại và ngã xuống, thở hơi cuối cùng. Say sưa, Bố cất tiếng cười khanh khách, tiếng cười đắc thắng nghe mới rùng rợn làm sao! Đã lâu, Bố mới lại đánh chết một kẻ thù như thế.
Từ xa, Cái đang tất tả chạy đến. Nàng trông thấy cảnh ghê gớm đó xảy ra ngay trước mắt, mà không tài nào cứu kịp.
Bố thì đã đứng ăn ngốn ngấu nải chuối cướp được một cách ngon lành. Vài giọt máu còn vấy ở bàn tay gã, nhuộm đào lên những vỏ chuối vàng hoe.
Cái rùng mình, vội gọi:
– Bố! Bố!
Rồi nàng ôm chầm lấy gã mà khóc. Ăn mấy quả chuối ngọt xớt, cơn máu nóng đã vơi đi, lại trước những giọt nước mắt của người con gái, thì sự hung tợn nguội hẳn, Bố đứng bần thần nhìn Cái, rồi đưa tay mà vỗ vỗ trên vai nàng. Cái cầm nửa nải chuối còn lại, đặt vào xác chết, tỏ rằng chuối kia là thuộc về người ấy, đoạn nàng làm hiệu cho Bố biết rằng nếu muốn ăn thì phải bảo người ấy chia cho, chứ không được cướp.
Bố gật gật cái đầu, ra ý chịu nghe. Rồi gã âm thầm xốc xác chết lên vai mà vác chạy đi. Cái lẳng lặng theo sau, ở trên con đường cỏ héo. Từng giọt máu hồng rớt xuống, đánh dấu lấy cái lối hai người đã qua.
Họ theo nhau ra đến bờ sông. Cái đã hiểu ý Bố muốn làm gì. Nàng ấp hai tay trên ngực và ngước mắt lên nhìn trời xanh thăm thẳm. Đó là dấu hiệu của sự cầu nguyện thời ấy.
Bố đứng xoạc hai chân lấy một cái thế vững chãi, rồi bằng cả hai cánh tay nổi gân cuồn cuộn, gã quăng ùm xác chết xuống sông. Dòng nước sùi bọt trắng xóa, đón lấy xác chết mà mang đi, tiếng nước chảy xiết nghe cuồn cuộn, Thế là gã đã làm xong một việc hối hận. Bởi vì trước kia gã đã từng ở trong một bộ lạc có cái thói tin rằng phàm muốn rửa sạch những oán thù thì phải ném xác chết xuống sông để cho nước sông gội hết máu hận đi.
Xoa hai bàn tay, Bố nhoẻn miệng cười với Cái. Nàng thấy Bố vẫn mang một vẻ đẹp hiên ngang rực rỡ, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại vẫn rỉ rách từng giọt máu thắm, như vậy thật rùng rợn và ghê tởm quá. Nàng để cho Bố dắt đi chừng mươi bước thì tạt ngang vào một hốc đá có những góc lan rừng nở hoa trắng toát. Nàng hái những bông hoa ấy, ném cho Bố bắt lấy, làm ra một trò chơi mảnh dẻ, để hai người cùng được quên việc đổ máu vừa qua.
Quả nhiên những cánh lan rừng đã tiết ra một mùi hương thấm vào lòng ruột làm cho mát mẻ và êm ái. Bố thấy cánh hoa bé nhỏ hay hay, liền rứt một sợi dây leo, bứt bớt lá đi, rồi buộc những đóa lan thành một chuỗi dài. Thoạt đầu, gã thử đeo vào cổ người con gái, nhưng ngắm nghía rồi, thì gã lại nâng qua mặt nàng mà buộc lên mái tóc nàng. Màu trắng bao giờ cũng nổi bật lên ở trên màu đen thẳm. Bố nhìn Cái đăm đắm, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay nàng, Cái bỗng gục đầu xuống ngực gã. Tức thì, Bố ẵm xốc nàng ở trong hai cánh tay, rồi như một kẻ điên, gã cứ thế mà mang người con gái chạy lên những sườn núi nào cao nhất. Gã sẽ chạy mãi đến khi nào nhọc mới thôi. Tiếng Cái khanh khách cười vang làm át cả tiếng gió ngàn. Đôi mái tóc cùng tơi bời tung ra trước gió lộng. Ở trên núi cao, hai người như thiên thần,
Khi hai người sung sướng như vậy, thì có một người căm tức. Ấy là lão râu đỏ. Lão đã đi theo cái vết máu rỏ giọt chạy dài trên lối cỏ mà biết hết chuyện Bố đã giết tươi một kẻ thủ hạ của lão và đã ném xác chết xuống sông. Lão chạy tìm Bố, thì thấy hai người ở trên đỉnh núi chót vót như hai người từ trên trời bay xuống. Cái vòng hoa trắng trên đầu Cái, nom xa như là tuyết ánh ra ở dưới bóng tà dương. Tự dưng, nhìn đôi mái tóc gió lộng tơi bời ở cao không kia, lão râu đỏ thấy mình hình như run sợ. Nhưng lão cũng hú gọi họ xuống. Lão chạy một quãng lại hú một tiếng. Cái hú đáp lại. Bố thì nhìn xuống trừng trừng. Lão râu đỏ đã về tới cửa động. Lão vốc trái rừng lên đầy hai bàn tay, rồi ngửa mặt dâng lên qua đầu, và cất tiếng hú gọi lần nữa.
Trái rừng chín đỏ. Ở trên cao trông xuống nhận thấy rõ ràng. Cái chỉ cho Bố. Bố bèn chạy xuống. Sườn núi dốc, làm cho người con gái run lên như con chim non ở trong cánh tay gã.
Xuống đến cửa động, hai người cùng ngồi nghỉ. Lão râu đỏ quỳ ở trước mặt, bên đống trái rừng thơm tho. Bố không cướp mà ăn. Gã đưa mắt nhìn Cái. Cái lấy hai quả to nhất, đưa cho lão râu đỏ một và Bố một, rồi thì mới chọn một quả khác cho mình.
Bố vẫn chưa quen cái sự ăn từ tốn. Gã nhai nghiến ngấu. Như thế, làm mất đi những cái vẻ uy nghi của một người mà vừa nãy lão râu đỏ tưởng là người trời. Vậy lão không sợ, lão lại nhớ đến những giọt máu rỏ trên lối cỏ héo, gã đưa mắt nhìn xem chiếc gậy để gần hay xa.
Vừa lúc vô tình, Cái đánh rơi trái cây xuống bàn chân, bèn cúi nhặt. Bàn chân nàng kề bên bàn chân Bố. Nàng nhận thấy hai ngón chân cái của mình cũng giao lại với nhau như là hai ngón chân cái của Bố. Nàng liền chỉ cho gã nhìn xem, thì gã thích chí, cả cười. Tiện thể có lão râu đỏ ở đấy, Bố bèn nhìn sang chân lão, thì chân lão không có hai ngón giao nhau. Mặt Bố bỗng thay đổi đi. Gã thấy không thích lão râu đỏ.
Bỗng lão râu đỏ gầm lên một tiếng. Vì lão đã thấy mặt Bố khó chịu, mặt Bố như có máu. Cái vội tươi cười, giơ hai tay định nhặt một trái cây mà đưa cho lão râu đỏ. Nhưng lão gạt phắt người con gái dịu dàng ấy ngả sang một bên, rồi nhanh như cắt, vớ lấy chiếc gậy mà phang vào Bố.
Cũng gầm lên như hổ rống, Bố bê cả tảng đá bên mình mà ném vào lão râu đỏ. Lão tránh thoát, bồi luôn cho Bố một đầu gậy nữa. Bố vươn tay vượn bắt được đầu gậy. Hai người giằng co nhau, cuối cùng, lão già yếu hơn, buột tay ra và ngã ngửa xuống, nhận lấy những cái gậy phang không tiếc tay của Bố. Cái đã ngồi dậy, đứng nhìn lão râu đỏ thở dốc những hơi cuối cùng. Bố thì trỏ cho Cái nhận ra rằng ngón chân của lão không giống với ngón chân của mình. Cái gật.
Những người khác ở động ấy đã lục tục chạy về. Một tay cầm thanh thép, một tay xách gậy gộc, Bố lườm lườm con mắt mà đợi bất cứ một ai xông vào.
Nhưng không ai dám xông vào cả. Kẻ nào đánh bại được trùm bọn thì được cả bọn tôn lên làm trùm, ở động nào cũng xử như vậy. Họ đều giơ cả hai tay lên trời, tỏ ý hàng phục. Một người quỳ xuống, tháo cái chuỗi vuốt hổ ở cổ lão râu đỏ ra mà dâng lên cho vị thiếu niên trùm trưởng mới.
Bố nhìn Cái mà cười.
, Bóng tối đã xuống đầy núi rừng. Rồi mặt trăng lên, xanh nhạt, soi xuống cửa hang lạnh lẽo. Mùi hương lan về đêm càng thơm. Xa xa tiếng thác đổ hồi vọng lại. Cất giọng lên mà hát, Cái ngồi dựa vào tay Bố. Bấy giờ ở đấy chỉ có hai người.
– Tàng, tang, tính, Bồ, ố, ô ô ô,
Giọng nàng trong như tiếng suối chảy. Bố cũng bắt chước mà hát:
– Tàng, tang, tính, Hù, hú, u u u,
Nhưng mà giọng Bố ồn và to quá. Cái cười sằng sặc, rúc đầu xuống lòng gã,
Mây trời nhiều quá, làm cho cửa hang tối đi.