Chương 8: Mẹ à! Con không kết hôn đâu!


Ngọc Chi bực mình, không muốn che giấu nữa. Cô kể hết toàn bộ sự việc trong buổi hẹn hôm trước cho bố mẹ nghe. Từ chuyện vừa mới gặp mà anh ta đã mặc định rằng cô đang cầu cạnh anh ta cưới hỏi, nên ra đủ thứ điều kiện! Rồi anh ta yêu cầu cô phải làm hết việc nhà, rồi không được mặc váy ngắn, không được trang điểm,… Chưa hết, anh ta còn đòi cô phải giao hết tiền lương cho mẹ của anh ta giữ! Đi ăn uống mà anh ta còn không muốn trả tiền, đòi dùng phiếu khuyến mãi, còn ngang ngược không thèm trả phí phục vụ cho người ta nữa! Ngọc Chi thở ra, kết thúc câu chuyện bằng một lời khẳng định:

– Mẹ à! Con không kết hôn đâu! Con không thể nào kết hôn với một người đàn ông vừa gia trưởng vừa keo kiệt bủn xỉn lại vừa ngang ngược vô lý như thế được!

Ông Mai Hoàng Huy nghe con gái kể xong, gương mặt ngay lập tức cau có, tỏ ý không hài lòng. Nhưng bà An Hòa thì không hề quan niệm như người bình thường. Bà trừng mắt với con gái:

– Đầu óc của con có vấn đề hay sao vậy hả? Mẹ thấy thằng bé rất tốt đó chứ! Nó vừa hiếu thảo, vừa có khuôn khổ, lại biết tiết kiệm, vừa khéo có thể bù trừ cho con còn gì? Chẳng lẽ con lại muốn cưới một thằng chồng vừa bất hiếu, vừa phóng túng, lại tiêu xài hoang phí hay sao hả?

– Mẹ! –Ngọc Chi kêu lên, không thể tin nổi.

– Đừng có gào lên nữa! Mẹ quyết định rồi! Mẹ cảm thấy thằng này rất thích hợp để làm chồng của mày đấy, con ạ! Mẹ sẽ nhờ bạn của mẹ sắp xếp một buổi cho hai gia đình gặp nhau!

Thế này thì không thể chịu được nữa rồi! Ngọc Chi đứng bật dậy, âm lượng không thể khống chế được mà cao lên:

– Mẹ! Con là con gái của mẹ đấy! Mẹ chướng mắt con lắm hay sao mà cứ tìm mọi cách để tống cổ con đi như thế? Con đã đến mức dọn ra ngoài ở rồi mà mẹ cũng không tha cho con được sao?

– A, bây giờ thì mày đã khai thật rồi đấy! Thì ra mày dọn lên đây ở, không phải vì làm việc gì cả, mà là để trốn tránh mẹ, đúng không? Ông xem đi! Xem đi! –bà An Hòa cũng đứng bật dậy, bù lu bù loa- Đứa con gái cưng của ông đối xử với mẹ nó như vậy đấy! Mày nói mẹ chướng mắt mày sao? Chứ không phải là mày chướng mắt bà già này sao? Đến mức mày không muốn ở nhà, đến mức không muốn thấy mặt mẹ nữa, đúng không?

Bà An Hòa lại giở tuyệt chiêu ra, nhưng lần này Ngọc Chi đã cáu thật sự. Cô không thèm xuống nước năn nỉ mẹ nữa. Nghĩa là bà An Hòa cũng đồng thời không có bậc thang để bước xuống. Hai mẹ con hầm hừ nhìn nhau, không ai chịu thua ai. Cuối cùng, ông Mai Hoàng Huy lại bất đắc dĩ sắm vai “sứ giả hòa bình”:

– Thôi, thôi! Trời đánh còn tránh bữa ăn! Hai mẹ con có chịu ngồi xuống đàng hoàng để tôi ăn cho xong bữa không đấy?

Ông Mai Hoàng Huy vốn có bệnh đau bao tử, nên mỗi lần ông mang lý do này ra, bao giờ hai người phụ nữ trong nhà cũng dịu xuống ngay. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Ngọc Chi phụng phịu ngồi xuống, im lặng ăn cho xong bữa sáng. Bà An Hòa cũng có được bậc thang để xuống, nhưng vẫn ngồi xụ mặt. Ông Mai Hoàng Huy nhìn hai người phụ nữ mà ông yêu nhất vẫn còn đang “đấu ngầm” với nhau, thở dài. Nghe tiếng thở dài của bố, Ngọc Chi cũng nhẹ giọng đấu dịu với mẹ: 

– Con xin lỗi! Con không cố ý nói mẹ thế đâu! Nhưng con mong mẹ để cho con có thể tự quyết định đối tượng và thời gian để kết hôn, có được không?

– Để cho con tự quyết định? Mẹ đã để cho con tự quyết định bao nhiêu năm nay rồi, còn ít sao? –bà An Hòa hừ mũi- Nhưng con chưa bao giờ nghiêm túc tìm đối tượng kết hôn! Mẹ thấy, con vẫn còn nhung nhớ thằng khốn kia, đúng không? Nó đã bỏ con rồi, con không nhớ hay sao?

– Mẹ!!!

Ngọc Chi lại lần ngẩng phắt lên, sững sờ nhìn mẹ. Vết thương trong lòng bấy lâu được cô che giấu rất kỹ, bây giờ lại bị mẹ cô, người mà cô vẫn luôn yêu kính, xát muối vào một lần nữa, nhói lên đau xót. Một giọt nước mắt rơi đánh bộp xuống bàn, Ngọc Chi luống cuống dụi mắt. Bà An Hòa cũng thoáng ngỡ ngàng, rồi bà tức giận kêu lên:

– Con khóc sao? Con khóc cái gì? Vì mẹ nhắc đến htằng đó, hay vì mẹ nhắc lại chuyện con đã bị bỏ rơi? Như vậy chứng tỏ là mẹ nói đúng rồi, phải không? Sao con lại cố chấp tới như vậy hả? Thằng đấy đã là người cũ rồi, chuyện cũng qua lâu rồi, sao con lại cứ khư khư ôm trong lòng như vậy chứ hả?

– Mẹ cứ mặc kệ con! –Ngọc Chi nức nở

– Mẹ làm sao mà mặc kệ mày được chứ hả? Mẹ là mẹ của mày đấy! Mày có biết nhìn mày như thế này mẹ đau lòng lắm không? Ngọc Chi của nhà ta sao lại có thể vì một thằng khốn mà bỏ rơi hạnh phúc của bản thân như vậy hả? Con không nghĩ tới thân con, thì cũng phải nghĩ cho bố mẹ với chứ! Con cứ sống đau sống khổ thế này, bố mẹ làm sao mà yên tâm được hả con?

Ông Mai Hoàng Huy nhìn nước mắt trên mặt con gái, lại nhìn đôi mắt đỏ hoe của vợ, tiếng thở dài lại không nén nổi. Ông bước tới cạnh Ngọc Chi, vỗ nhẹ vào vai con, ôn tồn:

– Mẹ con nói không sai đâu, bé Chi à! Làm người không ai tránh khỏi được buồn đau, mất mát! Nhưng quá khứ đã là quá khứ rồi! Con phải nhìn về tương lai! Mong ước lớn nhất của bố mẹ chính là con có thể sống vui vẻ, hạnh phúc…

Chưa khi nào Ngọc Chi dám xem nhẹ lời khuyên của ông Mai Hoàng Huy. Thế nên, cô ngước nhìn hai mái tóc hoa râm trước mặt, cố gắng nén cơn xúc động, nghẹn ngào nói:

– Vâng, con biết rồi! Nhưng bố mẹ cho con một chút thời gian, có được không? Giờ con đi làm đây! Bố mẹ ở nhà, hay đi dạo cũng được. Có gì cần thì gọi cho con! 

Nói xong, Ngọc Chi vội vã vào phòng, thay đồ rồi hối hả ra ngoài. Bà An Hòa nhìn bộ dáng như muốn trốn chạy của con gái, cơn giận lại bùng lên. Bà nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, gào lên:

– Cái đồ bướng bỉnh! Cái đồ ương ngạnh! Cái đồ cố chấp!