Chương 7: Vấn đề ở tính cách của anh ta kìa!


Ngọc Chi nói một hơi dài. Đây cũng có thể xem như là một cơ hội tốt để làm một phép thử cho tình yêu của Diễm Lệ. Để xem mười năm yêu hết lòng của cô ấy có xứng đáng không! Nếu không xứng đáng, bây giờ vứt bỏ vẫn còn kịp! Vừa hay Diễm Lệ đã có baby, vứt thằng khốn ấy đi còn nhẹ nợ, vừa không phải lo em bé có một thằng cha tồi. Mấy năm nay, Diễm Lệ đã nhẫn nhịn đến mệt mỏi cả thân thể và tâm hồn đến thế nào, Ngọc Chi rõ hơn ai hết, và cũng xót xa, tức giận hơn ai hết. Cho nên, Ngọc Chi không ngừng lải nhải, nêu hết cho Diễm Lệ nghe điều hơn lẽ thiệt của việc phải báo cho Thành Minh biết về sự xuất hiện của đứa bé.

Trước sự phân tích của Ngọc Chi, Diễm Lệ im lặng gật đầu. Thấy bạn đã hiểu thông, Ngọc Chi thả lỏng tinh thần, lôi kéo Diễm Lệ ở lại. Hai cô nàng tám chuyện đến khuya, Diễm Lệ mới chịu ra về. Vốn Ngọc Chi còn định rủ Diễm Lệ ở lại ngủ một đêm, nhưng cô nàng sợ chạm mặt “mẫu thân đại nhân trong truyền thuyết” của Ngọc Chi, nên nằng nặc đòi về. Ngọc Chi cũng không ép buộc. Dù sao thì, tâm sự cần giải tỏa cũng đã giải tỏa rồi. Ngọc Chi ngủ một giấc khá ngon.

Sáng hôm sau, Ngọc Chi bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa vang vọng. Bực mình tung chăn, Ngọc Chi muốn mặc kệ. Nhưng cô đột nhiên nghĩ ra khả năng là bố mẹ đã đến, nên vội vàng bật dậy, chạy ra mở cửa. Quả nhiên, hai người đang đứng ngoài cửa chính là ông Mai Hoàng Huy và bà Nguyễn An Hòa, bố mẹ của Ngọc Chi. Bà An Hòa nhìn con gái đầu bù tóc rối, mặt vẫn còn ngái ngủ, trong lòng bà vừa giận vừa thương. Câu mắng tuôn ra theo thói quen:

– Mày xem mày đi con! Con gái con đứa gì mà… lôi thôi lếch thếch! Cứ thế này thì mày sang làm dâu nhà người ta, không khéo lại bị họ chê cười mất!

Ông Mai Hoàng Huy lườm vợ:

– Bà thì chỉ giỏi nói xấu con! Cứ thử mà có ai dám chê cười con của bà xem! Bà không cào nát cả nhà nó chắc? Bà mà không cào nhà nó, thì còn tôi đây để làm gì? Dám động vào con gái tôi thì đừng có hòng mà sống yên nhé!

Ngọc Chi cười hì hì, ôm lấy tay bố, nũng nịu:

– Bố! Chỉ có bố là hiểu mẹ nhất và thương con nhất thôi!

Bà An Hòa không thèm đôi co với hai bố con. Bà chép miệng:

– Dĩ nhiên là tôi sẽ không tha cho đứa nào dám động đến con tôi! Nhưng mà cũng đâu thể ỷ lại như thế rồi để lộ khuyết điểm ra cho người ta thấy được! Đi! Mau vào chuẩn bị! Trang điểm cho đàng hoàng vào! Rồi cùng bố mẹ đến nhà trai!

– Mẹ à! Con đâu có biết anh ta ở đâu đâu!

Ngọc Chi tìm cách thoái thác. Nhưng chiêu này không có công hiệu. Bà An Hòa cười đắc ý:

– Mẹ biết thế nào mày cũng lấy cớ đó! Mày còn non và xanh lắm con ạ! Khi chọn lựa đối tượng cho mày, mẹ đã nắm hết địa chỉ nhà nó, đến cả dòng họ của nó rồi!

– Nhưng mà… chắc gì anh ta đã muốn kết hôn với con!

Ngọc Chi vẫn cố gắng phản đòn. Và một lần nữa cô lại bị đánh bại dưới nụ cười đắc thắng của mẹ. Bà An Hòa hếch cả mũi lên rồi, huênh hoang:

– Đêm qua, thằng rể tương lai của tao đã nhắn lại với bà mai rồi, rằng nó rất vừa ý mày! Chuyện! Con gái nhà ta mà! Thằng đấy làm sao mà nỡ bỏ qua! Nào, nhanh lên con! Đi trang điểm, thay đồ đi! Thanh lịch một chút! Nhưng phải quyến rũ và duyên dáng nhé! Có cần mẹ giúp cho không?

Trước sự hưng phấn dạt dào của mẹ, Ngọc Chi bèn nháy mắt với bố, cầu cứu. Ông Mai Hoàng Huy cũng không còn cách nào khác, đành dùng kế hoãn binh:

– Này bà! Vừa mới ngồi xe cả mấy tiếng đồng hồ, bà cũng phải để cho tôi nghỉ ngơi một tí đã chứ! Nếu bà đã bảo thằng đấy nó không dám bỏ qua con gái nhà mình, thì bà còn gấp gáp làm gì? Không khéo lại làm mất giá của con gái đấy!

– Đúng ạ! Đúng ạ! –Ngọc Chi gật đầu lia lịa, tiếp tục phát triển kế hoãn binh- Bây giờ bố mẹ cứ ngồi đây nghỉ một lát! Con gọi đồ cho bố mẹ ăn sáng! Rồi chúng ta đi dạo phố một lát. Đợi con đi làm về rồi chúng ta tính tiếp, nhé!

Bà An Hòa nhìn nét mặt bơ phờ của chồng, không nỡ từ chối. Cả một tuần nay, ông ấy đã phải đi dạy vất vả như thế, cuối tuần bà còn buộc ông phải bắt chuyến xe đi sớm để lên thành phố, đúng là đã khiến ông mệt mỏi lắm rồi. Ngọc Chi nháy mắt với bố, mỉm cười chiến thắng rồi gọi điện đặt món ăn sáng ngay. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn canh cánh chờ cơ hội để nói rõ ràng mọi chuyện với mẹ.

Khi bữa ăn sáng đã được mang đến, Ngọc Chi mời bố mẹ ngồi vào bàn. Bà An Hòa vừa gắp một đũa phở, vừa nhìn con gái đầy dò hỏi:

– Nói thật cho mẹ nghe! Hôm qua gặp gỡ anh chàng ấy, con thấy thế nào?

– Con nói thật, mẹ đừng giận nhé! –Ngọc Chi vội chớp lấy thời cơ, nói nhanh- Con và anh ta không hợp nhau! Không có khả năng làm đám cưới đâu!

– Không hợp là không hợp như thế nào? Đừng kiếm cớ nữa! Mẹ thấy thằng bé rất thích hợp với con! Thứ nhất, nó là công nhân viên chức, công việc ổn định; thứ hai, tính tình nó cũng hiền lành, không có đua đòi ăn chơi nhậu nhẹt gì cả,… Con còn chê bai gì nữa hả?

– Mẹ! Đó không phải là vấn đề! Vấn đề ở tính cách của anh ta kìa!