Lúc Ngọc Chi thả mình vào bồn tắm để thư giãn, thì bên ngoài, Diễm Lệ vẫn còn càu nhàu:
– Mày thật sự là không sao chứ? Không bị thằng khốn đấy ức hiếp gì chứ? Có bị sờ soạng hay lợi dụng gì không? Đừng có sợ! Nói ra đi, rồi tao đi tìm thằng đó tính sổ ngay đây!
– Sáng mai, bố mẹ tao lên, chuẩn bị sang nhà trai, bàn chuyện đám cưới!
Để ngăn chặn “chị đại” Diễm Lệ đang sắp nổi bão, Ngọc Chi đành phải dùng bốn hơi, tóm gọn lại vấn đề khiến cô đau đầu nhất. Diễm Lệ há hốc miệng, một lúc sau mới tiêu hóa được hết thông tin chấn động kia. Sau khi “tiêu hóa thông tin” xong, Diễm Lệ mới bắt đầu “phỏng vấn xuyên tường” với Ngọc Chi. Nhà trai là nhà nào? Chú rể tương lai như thế nào? …vân vân và mây mây… Ngọc Chi nào có biết nhiều về anh chàng ấy như thế. Cô lại phải tốn thêm một ít thời gian nữa để kể lại buổi hẹn hò nghẹn họng ban nãy. Diễm Lệ càng nghe, chân mày càng nhăn lại. Cuối cùng, Diễm Lệ kết luận:
– Không được! Thằng đấy không được đâu! Mày mà lấy nó có ngày sẽ mang tội sát phu đấy! Hay để tao tìm đối tượng khác giới thiệu cho mày nhé!?
– Ừ, vậy cũng được!
Ngọc Chi ậm ờ cho xong chuyện, rồi lại tiếp tục hưởng thụ. Nhưng ngay sau đó, Diễm Lệ lại tiếp tục lên tiếng, cắt ngang phút thư giãn hiếm hoi ấy:
– Chuyện của mày thế cũng xem như tạm ổn rồi! Giờ đến chuyện của tao nè!
– Chuyện gì? –Ngọc Chi nhỏm dậy, lo lắng- Tao quên chưa hỏi mày: Ban chiều mày nói đi khám bệnh có vấn đề! Là vấn đề gì?
Cái nhỏm dậy đột ngột khiến Ngọc Chi choáng váng một chút, nghiêng ngả, va đầu vào tường nghe đánh “cốp”. Diễm Lệ hốt hoảng kêu lên một tiếng. Ngọc Chi vội trấn an bạn:
– Không sao! Cụng đầu chút thôi! Mày mau nói cho tao nghe, vấn đề của mày là gì?
– Mày phải cẩn thận chút chứ! Chẳng may để cục cưng của tao giật mình là tao lột da mày!
– Mày nói cái gì? Cục cưng gì cơ?
Ngọc Chi sửng sốt một lúc rồi vội vã phóng ra khỏi bồn nước, quấn nhanh khăn choàng, bật cửa phòng tắm, nhảy xồ đến trước mặt Diễm Lệ. Trợn mắt nhìn cô bạn, Ngọc Chi dồn dập hỏi:
– Mày có cục cưng? Thật không? Mấy tháng rồi? Cha đứa nhỏ có biết chưa? Tụi bây định khi nào cưới?
– Mày cứ từ từ đã! Làm gì mà mày còn vội hơn cả tao nữa thế!?!
Thái độ khẩn trương của Ngọc Chi khiến Diễm Lệ vừa buồn cười vừa cảm động. Nụ cười tươi tắn quen thuộc lại nhoẻn ra. Nhưng trái ngược lại với bạn, Ngọc Chi không cười nổi. Giọng của cô nghiêm túc hiếm thấy:
– Mày đấy! Lại còn dám cười? Đang có cục cưng trong bụng mà lại còn dám phi như ngựa tới đây? Ngộ nhỡ làm ảnh hưởng cục cưng thì phải làm thế nào? Nhớ kỹ cho tao! Từ bây giờ mày không được di chuyển với tốc độ con ngựa nữa! Phải đi bằng tốc độ của con rùa! Con rùa đấy, biết chưa?
– Dạ, em biết rồi! Chị đại!
Diễm Lệ dài giọng đáp lại. Ngọc Chi vẫn không thể nào yên tâm, lục lấy điện thoại, lúi húi bấm số:
– Không được! Mày là chúa hay quên! Tao phải nhắc thằng chồng mày mới được!
– Đừng! Anh ấy vẫn chưa biết đâu!
Diễm Lệ chụp tay Ngọc Chi lại. Nhưng chính câu nói của cô mới khiến Ngọc Chi ngừng việc bấm số điện thoại. Ngọc Chi nhìn bạn, có chút không tin được mà hỏi vặn:
– Cái gì? Sao anh ta lại chưa biết? Thế hồi chiều mày đi khám với ai?
– Tao… tao đi một mình!
– Cái gì?!? Sao mày lại phải đi khám bệnh một mình? Trịnh Thành Minh đâu?
– Công việc của anh ấy rất bận rộn mà! Với cả, tao thấy cũng chỉ là bệnh vặt thôi! Không ngờ không phải là bệnh, mà là tin vui!
Diễm Lệ vẫn cười phớ lớ, bộ dáng ruột để ngoài da. Nhưng Ngọc Chi không dễ bị gạt như thế! Nếu ban đầu vì Diễm Lệ nghĩ là mình bị bệnh không nghiêm trọng nên mới tự đi khám thì còn có thể hiểu được đi. Nhưng tại sao đến bây giờ Diễm Lệ vẫn không báo với anh ta? Thậm chí, khi Ngọc Chi muốn gọi cho anh ta, Diễm Lệ lại còn muốn ngăn cản? Nghi ngờ trong lòng Ngọc Chi càng lúc càng lớn, đến mức không nín nhịn được mà tuôn ra thành câu hỏi:
– Mày đừng nói với tao là vì thằng đấy không thích trẻ con nhé!
– …
Diễm Lệ cúi đầu không đáp càng làm lửa giận của Ngọc Chi bùng cháy. Cô bực tức ngồi xuống, vò tóc, như thế nghĩa là cô đoán đúng rồi. Thằng khốn đó! Ngọc Chi nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ. Cái gã Trịnh Thành Minh ấy, ngay từ thời Đại học là Ngọc Chi đã không ưa rồi! Được Diễm Lệ yêu thương còn cố làm ra vẻ cao ngạo! Mà cũng tại Diễm Lệ nữa cơ! Say mê đắm đuối hắn cho lắm vào, để rồi bây giờ hắn càng được thế lên mặt! Không được! Ngọc Chi lắc đầu thật mạnh, giọng cũng gằn thật mạnh:
– Mày phải báo cho hắn biết ngay, rồi yêu cầu hắn phải cưới gấp! Để bụng lộ ra rồi thì mặc áo cưới không đẹp đâu!
– Nhưng mà…
Thái độ băn khoăn lưỡng lự và sự lo lắng hoang mang của Diễm Lệ làm Ngọc Chi phát cáu. Cô cau mày, cao giọng:
– Mày còn nhưng mà gì nữa? Bây giờ mày không phải chỉ nghĩ cho thân mày, mà còn phải tranh đấu vì cụcc cưng nữa! Mày phải có danh phận rõ ràng! Cục cưng cũng phải được quan tâm chăm sóc tốt nhất! Chuyện này không phải là trách nhiệm của một mình mày!
– Tao biết mà! Nhưng mà… tao sợ… liệu anh ấy và gia đình anh ấy có… xem thường tao hay không?
– Bây giờ mày mới nghĩ đến việc bị họ xem thường à? Tinh thần chiến đấu anh dũng bất khuất của mày mười năm về trước đâu rồi? Bọn họ dám xem thường mày à? Mày đang mang con cháu của họ trong bụng đấy! Nếu họ dám xem thường mày thì càng tốt! Vứt thằng khốn ấy qua một bên, cục cưng là của riêng một mình mày, tốt biết bao!