Chương 5: Hôm nay đúng thật là xui đến ngập trời


Ngọc Chi về đến nhà trong mệt mỏi rã rời. Cũng còn may là cô đã kịp ăn một chút, không đến nỗi để cái bao tử lại biểu tình. Nhưng mà… hôm nay đúng thật là xui đến ngập trời. Ở công ty thì công việc của Ngọc Chi đã không mấy suôn sẻ. Đi gặp gỡ thì gặp phải một gã đàn ông khiến Ngọc Chi cạn hết cả lời lẽ. Lúc rời khỏi quán, cô lại còn bị một gã đàn ông khác mắng là “không bình thường” nữa! So với cái gã Trương Anh Hào kia, thì Ngọc Chi còn ghét cái gã gặp sau hơn ấy! Người gì đâu mà kỳ cục! Không quen không biết gì, sao lại có thể mắng một cô gái xinh đẹp khéo léo động lòng người như cô là “không bình thường” được chú? Đã vậy, khi bị cô trừng mắt, gã lại còn dám trừng ngược lại nữa cơ! Đúng là không có một chút phong độ đàn ông nào hết! 

Ngọc Chi hầm hừ ném cái túi lên bàn, không thèm mở đèn mà nằm dài lên sàn. Cô nhớ căn phòng trọ chật chội mà ấm áp của Diễm Lệ quá! Căn hộ chung cư này tuy không đến nỗi nào, nhưng lại làm Ngọc Chi thấy trống vắng vô cùng. Tuy vậy, ngay sau đó, xảy ra một chuyện khiến Ngọc Chi bỗng cảm thấy cảm giác trống vắng này thật ra cũng không tệ, nhưng đáng tiếc là đã bị phá hủy! Bởi một hồi chuông điện thoại đã vang lên dồn dập. Ngọc Chi cầm điện thoại lên xem và thầm than rằng buổi tối vắng vẻ và trống trải của cô chắc chắn đã bị phá hủy. Bởi vì, trên màn hình điện thoại, hiện lên một chữ “MẸ” to tướng. Bất đắc dĩ mở máy, Ngọc Chi chán nản lên tiếng:

– Mẹ…

“Sao rồi con? Chừng nào chúng mày cưới?”

– Không có đám cưới gì đâu, mẹ à! Mẹ tìm ở đâu ra một người… đặc biệt như thế?

Ngọc Chi cố gắng tìm từ thật uyển chuyển. Cô không muốn chê bai người mà mẹ cô đã tìm, cũng không muốn nói sau lưng người khác, dù đó là sự thật. Nhưng có lẽ ý tốt của Ngọc Chi đã phản tác dụng, khi mẹ của cô đắc ý khoe khoang:

“Dĩ nhiên là đặc biệt rồi! Bạn của mẹ giới thiệu đấy! Mày không biết mẹ đã chọn lựa kỹ càng đến thế nào đâu! Vậy là ổn rồi phải không? Sáng mai mẹ sẽ cùng bố mày lên thành phố, để chuẩn bị sang nhà trai bàn chuyện cưới hỏi! Thế nhé!”

– Mẹ à! Không phải…

Ngọc Chi vội vã lên tiếng, nhưng vẫn chậm một bước. Điện thoại đã bị ngắt. Cô vội vã gọi lại, nhưng chỉ nhận được câu nói quen thuộc của tổng đài: “Số máy quí khách vừa gọi…” Ngọc Chi bực tức đến suýt ném cả điện thoại. Mẹ cô đang muốn dùng chiêu “đập nồi dìm thuyền”, không cho cô cơ hội phản kháng đây mà! Mẹ sẽ cùng bố lên thành phố? Để chuẩn bị sang nhà trai? Bàn chuyện cưới hỏi? Sáng mai? Ối giời cao đất dày ơi!!!! Ngọc Chi giơ hai tay gào lên trong lòng đầy thảm thiết. Không được! Cô phải tìm đồng minh! Cô phải tìm cứu hộ! Cô phải tìm đồng đội! Trong đầu Ngọc Chi lúc này chỉ nhớ được một cái tên: Diễm Lệ!!!

Ngay lập tức, Ngọc Chi gọi ngay cho Diễm Lệ. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối. Giọng Diễm Lệ vang lên đầy hào hứng:

– Tao vừa mới định gọi điện cho mày nè! Sao rồi? Giải quyết được thằng cha đó không?

– Chị đại!!!! Cứu tao!!!!

Ngọc Chi gào lên thảm thiết làm bên kia đầu dây im bặt hết mấy giây. Sau đó, cuộc điện thoại bị ngắt máy luôn. Ngọc Chi mếu náo nhìn màn hình điện thoại đen thui, tâm trạng ảo não tột cùng. Trong sự bi thương vô hạn, Ngọc Chi quyết định… đi tắm! 

Dòng nước mát lạnh giúp Ngọc Chi thoải mái hơn hẳn. Nhưng ngày hôm nay đúng là một ngày xui xẻo đối với Ngọc Chi. Khi cô vừa chà dầu gội lên mái tóc ướt đẫm thì chuông cửa réo lên inh ỏi. Ngọc Chi nhìn đám bọt xà phòng chảy đầy trên tay và tóc, quyết định mặc kệ. Nhưng tiếng chuông cửa không mặc kệ cô, cứ réo lên hết đợt này đến đợt khác như sóng vỗ bờ. Ngọc Chi với lấy cái khăn lau đầu, vuốt sơ mái tóc, tạm dẹp sạch đám bọt rồi lấy cái khăn tắm quấn ngang người, phóng nhanh ra cửa trong tâm trạng sẽ tiêu diệt gọn kẻ nào dám phá rối phút giây thư giãn của mình. 

Nhưng khi cửa bật mở, Ngọc Chi đứng ngẩn ra khi nhìn thấy Diễm Lệ đang lăm lăm một cái chảo cán dài. Diễm Lệ cũng sửng sốt nhìn Ngọc Chi hết mấy giây rồi méo xệch miệng, òa lên khóc:

– Oa… hu hu hu… Tấm thân gầy mỏng manh đáng thương của tao! Tao đã chạy nhanh nhất có thể rồi mà vẫn không kịp sao? Oa hu hu hu…

Ngọc Chi hốt hoảng, kéo vội Diễm Lệ vào trong. Nhìn cô bạn thân vẫn còn một bộ dáng lệ chảy thành sông, Ngọc Chi phì cười:

– Mày làm gì mà khóc lóc ghê thế? Tao có bị làm sao đâu! Mà mày có thể khóc một cách bình thường, đừng phô trương, đừng gian dối như thế được không?

– Mày vừa kêu cứu còn gì? Cái con nhỏ không có lương tâm này! Mày kêu cứu thảm thiết như thế, làm tao phi như một con ngựa sang đây, thế mà mày lại nhởn nhơ như thế!?!

– Mày đã phi như ngựa rồi đấy hả? Ôi, giá như mà mày phi như một chiếc hỏa tiễn thì có phải tao đã tắm xong rồi hay không! Ngồi đấy đi! Tao đi tắm cho xong đây!

Ngọc Chi để mặc cô bạn ở đấy, vào phòng tắm đóng rầm cửa lại.