Chương 2: Mẹ cô tìm được chồng cho cô ở đâu vậy?


Ném cái gối xuống giường, Ngọc Chi vội vã chạy đến bàn, cầm điện thoại lên xem rồi xụ mặt đứng yên. Thấy lạ, Diễm Lệ cũng chạy đến, nhìn ké. Trên màn hình điện thoại, một chữ “MẸ” đang nhấp nha nhấp nháy. Ngọc Chi liếc Diễm Lệ một cái, vội vàng quẹt điện thoại, nhận cuộc gọi. Bên kia đầu dây, giọng nói thân thương quen thuộc vang lên nhẹ nhàng nhưng lại mang đến một thông tin khiến Ngọc Chi sững sờ:

“ Mẹ đã tìm được cho con một đối tượng lý tưởng để mày lấy làm chồng rồi!”

Ngọc Chi hốt hoảng gào lên trong lòng. Trời đất ơi! Mẹ cô tìm được chồng cho cô ở đâu vậy? Cô không thể lấy chồng ở quê được! Sự nghiệp của cô toàn bộ ở trên này cả rồi. Ngọc Chi lính quính nói một hơi những câu ngăn cản, viện đủ lý do để từ chối. Nhưng vô ích. Lần này người mẹ có lẽ đã hạ quyết tâm vô cùng lớn. Bà nói xong thời gian và địa điểm cuộc hẹn rồi cúp điện thoại ngay, không để Ngọc Chi có thêm cơ hội phản đối. Lát sau, tiếng báo có tin nhắn vang lên. Ngọc Chi ngưng ngang câu nói, liếc sơ nội dung tin nhắn. Diễm Lệ tò mò hỏi:

– Bác gái nhắn tin đối tượng cho mày à?

Ngọc Chi gật đầu, đáp mà không ngẩng lên:

– Ừ! Mẹ tao đã hẹn với người ta rồi! Tao đâu thể để mẹ tao thất hứa được! Chiều nay tao sẽ đến đấy xem thử! Nếu anh ta mà ổn, thì tao cưới phứt cho rồi!

– Ừ, hạnh phúc của mày thì mày phải biết cách đi tìm. Nhưng mà… Có ổn không đó? Có cần tao đi theo hộ tống không?

Ngọc Chi cảm động nhìn Diễm Lệ, lắc đầu:

– Thôi khỏi đi! Chiều mày còn hẹn đi khám bệnh gì đó mà! Sức khỏe của mày quan trọng hơn chứ! Yên tâm đi! Mai Ngọc Chi không phải dễ bị ăn hiếp đâu! Thôi, tao chuẩn bị vào làm tiếp đây! Chiều xong việc tao sẽ nhắn tin cho mày!

Nói rồi Ngọc Chi cầm lấy điện thoại, vơ lấy túi xách, đi nhanh ra cửa. Chiều nay cô còn phải cố gắng hoàn thành cho xong hạng mục. Ngọc Chi vội vã lên xe rồi chạy vù đến công ty, vùi đầu vào mớ bản vẽ. Khi đã tạm hài lòng với thiết kế mới, Ngọc Chi nhìn đồng hồ, giật mình thấy chỉ còn năm phút nữa là bảy giờ. Vội vã thu dọn mớ giấy bút, Ngọc Chi chạy vội xuống lấy xe, phóng ngay đến chỗ hẹn. May là mẹ cô biết tính con gái của mình nên đã chọn điểm hẹn là quán cà phê ngay trong khuôn viên của siêu thị lớn cạnh bên công ty nơi Ngọc Chi đang làm. Thế nên, Ngọc Chi bước chân vào quán lúc kim đồng hồ vừa chỉ đúng bảy giờ. Theo hướng dẫn của cô bé phục vụ, Ngọc Chi đến chỗ đã hẹn trước. Tại đó, một người đàn ông đã ngồi sẵn tự bao giờ.

Ngọc Chi chưa vội vào chỗ ngồi mà đứng yên quan sát người đàn ông được mẹ cô tâm đắc rằng “rất thích hợp để làm chồng”. Đó là một anh chàng đeo kính có vẻ trí thức, tóc cắt ngắn gọn gàng, mắt không to không nhỏ, mũi không cao không thấp, môi không mỏng không dầy, cơ thể không béo không gầy. Tóm lại đây là một chàng trai không hẳn là đẹp trai, nhưng cũng không xấu xí. Tiêu chuẩn thứ nhất về mặt nhan sắc có thể miễn cưỡng thông qua. Anh ta không quá đẹp, có khi cũng là một ưu điểm, tránh được một số phiền phức không đáng có. Ngọc Chi phán đoán nhanh trong đầu, miệng đã nhoẻn ra thành nụ cười, cất giọng ngọt ngào:

– Chào anh! Xin hỏi anh là…

– Cô là Ngọc Chi đúng không? Tôi là Trương Anh Hào!

– Chào anh!

Ngọc Chi gật đầu, lặp lại câu chào một cách khách sáo. Trương Anh Hào cũng khá ga lăng, đứng dậy kéo ghế mời người đẹp ngồi. Lúc Ngọc Chi đã yên vị, Anh Hào cầm thực đơn lên, vẫy tay gọi phục vụ. Khi cô bé phục vụ bàn bước tới, Anh Hào tỏ vẻ làm chủ, gọi luôn hai ly capuchino. Ngọc Chi thoáng cau mày. Cô không thích uống caphuchino, cô thích uống cà phê đen hơn, hoặc là cà phê sữa cũng được, nhưng capuchino thì… 

Ngọc Chi âm thầm đánh một dấu trừ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng duy trì nụ cười lịch sự. Trong lúc chờ thức uống mang tới, Ngọc Chi định gọi thêm món gì đó để ăn, vì buổi chiều mải lo làm việc, cô vẫn chưa ăn cơm. Nhưng Anh Hào vẫn cứ cầm thực đơn trong tay, Ngọc Chi cảm thấy không tiện, cũng không muốn bảo anh ta gọi món ăn cho mình. Bụng đã hơi xon xót, Ngọc Chi định nhờ phục vụ cho mượn một thực đơn khác để gọi món thì thức uống đã được bưng lên. Anh Hào cầm ngay một tách, uống một ngụm rồi bắt đầu màn hỏi thăm:

– Cô Ngọc Chi đang làm công việc gì nhỉ?

– Tôi làm thiết kế kiến trúc, hay còn gọi là kiến trúc sư!

Ngọc Chi trả lời cho đúng phép lịch sự rồi cầm tách capuchino lên nhấp một ngụm. Cô thật sự rất đói bụng. Anh Hào ngắm cô gái xinh đẹp trước mặt, càng ngắm càng hài lòng. Nếu có thể lấy cô nàng này làm vợ, thì mặt nở ra cũng không ít đâu. Nhưng khuyết điểm lớn nhất của cô nàng chính là tuổi tác. Anh Hào đảo mắt, đây có thể cũng là điểm yếu để dễ bề tấn công! Nghĩ thế, câu tiếp theo anh ta đề cập đến chính là “niềm đau chôn giấu” của Ngọc Chi:

– Năm nay cô Ngọc Chi đã hai mươi tám tuổi rồi nhỉ? Đàn ông thì “tam thập nhi lập”; chứ đàn bà mà chạm đến mốc ba mươi là thành gái già rồi đấy!