Lại mấy tuần nữa Cang không đến. Trưa nay trời vẫn oi ả. Thu xếp xong mớ đồ đạc chuẩn bị xuất viện, Nguyệt ngồi chờ Bình đến đón. Ngẫm nghĩ, cô chợt thấy lạ. Đã đoan chắc rằng Cang phụ bạc, lẽ ra cô phải buồn, phải giận mới đúng. Nhưng sao lòng cô vẫn bình tĩnh, không oán, không hận. Nguyệt biết bản thân mình không cao thượng, vị tha được như vậy! Vậy mà bây giờ Nguyệt lại thấy nhẹ nhàng, thanh thản, thậm chí ý định đến gặp Cang để hỏi cho ra lẽ cũng không còn. Trừ phi… “…Mình cũng đã thay lòng?!” Choáng váng trước ý nghĩ vừa loé lên, Nguyệt lắc mạnh đầu. Lắc thêm một cái nữa để xua hình ảnh Bình vừa tượng đến. Không đâu! Không phải đâu!
Bình đã vào. Anh tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy :
– Chuyện gì vậy? Nguyệt không thích anh đến à?
Gần đây Bình đã nói chuyện với cô nhiều hơn, thân thiết hơn. Càng lúc Nguyệt càng cảm thấy giọng nói của anh thân quen, càng lúc Bình càng giống Cang, chính xác là giống Cang lúc chăm sóc cô trong bệnh viện. Nguyệt im lặng lắc nhẹ đầu, đỏ bừng mặt trước sự so sánh trong lòng.
– Nguyệt sao vậy?! Mặt đỏ hết! Sốt à?
Bình lo lắng đặt tay trán Nguyệt. Cô gái ngồi yên đón nhận sự quan tâm ấy. Chợt cô giật thót người, chụp lấy bàn tay anh trên trán mình, săm soi. Bình rút vội tay lại nhưng không kịp. Sẹo! Nguyệt đã thấy vết sẹo trên tay anh. Một vết sẹo dài to tướng kéo từ lòng bàn tay đến tận khủy tay. Giống hệt vết sẹo của Cang mà cô sờ được sau tai nạn. Cang nói là bị thương trong đêm định mệnh đó. Sao bây giờ Bình cũng có…
Nguyệt ngẩn người, đầu hiện lên tất cả sự việc. Cô bật cười dài. Thì ra là vậy! Bấy lâu đã cô ngờ ngợ! Cang đâu thể bỗng nhiên dịu dàng và quan tâm thế! Không phải Bình giống Cang lúc chăm sóc cô trong bệnh viện! Làm gì có “Cang lúc chăm sóc cô trong bệnh viện”! Đó là Bình! Chỉ có Bình!
Cơn bướng bỉnh lại trỗi dậy, Nguyệt bỏ cả giỏ đồ, xăm xăm bước ra đường đón xe. Cô đến nhà Tổng giám đốc. Bình vội vàng chạy theo.
Tiếng chuông cửa đổ dồn như tiếng tim Nguyệt đập trong lồng ngực. Cô chợt hồi hộp. Cảm giác chua xót lại tràn về. Anh vô tình đến vậy sao Cang?! Bỏ mặc em trong bệnh viện, rồi lại bỏ mặc em mà lấy vợ. Nước mắt Nguyệt sắp trào ra. Nếu cửa rào không bật mở, có lẽ cô đã khóc. Người thanh niên lạ mặt nhìn Nguyệt dò xét:
– Cô là ai?
– Tôi là Nguyệt! Tôi cần gặp vợ chồng cô Loan có việc gấp!
– Cô tìm chúng tôi?! Có việc gì?
– Tôi không có tìm anh! Tôi tìm vợ chồng cô Loan!
Nguyệt sẵng giọng, dù biết như vậy là bất lịch sự. Mà lúc này cần quái gì lịch sự kia chứ!? Nghe ồn ào, Loan bước ra .
– Chuyện gì vậy?
– Cô này nói muốn gặp tụi mình có chuyện!
Loan nhìn ra, reo lên :
– Chị Nguyệt! Chị xuất viện hồi nào? Sao không báo để mọi người đến rước? Tụi em ai cũng trông chị!
– Cảm ơn cô! – Nguyệt lạnh lùng – Tôi cần gặp anh Cang!
– Anh Cang?!
Loan thảng thốt, mặt tái đi . Điều đó không giấu được ánh mắt của Nguyệt. Nguyệt cười thầm, cay đắng, dường như sau khi thay mắt, khả năng quan sát của cô đã tốt hơn lên!
– Hay phải để tôi nói: “Tôi cần gặp chồng cô”?!
– Chồng em?!
Loan tròn mắt, nhìn Nguyệt rồi nhìn người đàn ông bên cạnh, vẻ ngạc nhiên thật sự. Bấy giờ Nguyệt mới thấy lạ.Vừa lúc đó, Bình đến. Anh mỉm cười:
– Chào cô Loan! Chào cậu… à… cậu Khanh!
– Anh Bình! – Loan cũng cười – Lần đầu tiên sau đám cưới em mới nghe anh gọi đúng tên chồng em đó nha!
Người đàn ông cạnh Loan cười lớn nhất:
– Phải nói là từ khi anh vào làm ở công ty, đây là lần đầu tiên anh Bình không gọi tên anh thành Khang thì mới chính xác!
Bình quay sang Nguyệt:
– Em đến đây làm gì vậy?
Nguyệt không trả lời mà hỏi lại:
– Anh này là…?
Loan đỡ lời:
– Là chồng em. Tên ảnh là Nguyễn Khanh, trưởng phòng mới của phòng Kỹ thuật, thay cho anh Cang…
– Loan! Đừng nói nữa!
Bình nạt khẽ. Loan giật mình nín bặt. Nguyệt ngơ ngác. Vậy anh Cang đâu? Không lấy Loan, cũng không làm ở công ty, anh ấy đâu? Như người mất hồn, Nguyệt xoay người lững thững bước. Bình lặng lẽ theo sau. Nắng vẫn chói chang mà lòng Nguyệt lạnh ngắt. Linh cảm làm Nguyệt bần thần. Chỉ đến khi dừng chân trước cổng nhà của Cang, cô mới trấn tĩnh được. Căn nhà quen thuộc vắng vẻ khác thường. Rào không đóng. Nguyệt bước thẳng vào trong. Nhà trống vắng, Nguyệt dè dặt gọi :
– Anh Cang ơi! Bác ơi! Em Nhu ơi!…
Chợt Nguyệt bưng lấy miệng, nghẹn thắt. Cang! Anh… anh ấy… Nguyệt nhìn tấm hình của Cang trên tủ thờ, chân cô nhũn ra. Nguyên lả đi. Từ bên ngoài cổng, Bình chạy vội vào đỡ lấy tấm thân mềm đi của Nguyệt. Cô gái tức tưởi:
– Anh Cang ơi! Sao anh lại như vậy? Anh Bình! Sao anh Cang lại như vậy?
Bình nhè nhẹ thở ra. Anh dìu Nguyệt ngồi xuống ghế, rót cho cô một ly trà rồi chậm rãi :
– Đêm đó… Cang chắn cho em! Nhưng mắt của em vẫn bị thương… Khi đến bệnh viện, cậu ấy biết là không thể qua khỏi nên đã đề nghị… hiến mắt cho em!
Nguyệt buông chén trà, bưng lấy mắt:
– Trời ơi! Anh thương em như vậy mà em còn nghi ngờ anh phụ bạc! Em tệ quá! Anh Cang ơi!
Trong cơn hoảng loạn, Nguyệt lao ra đường, suýt đụng trúng mẹ của Cang từ ngoài bước vào. Bình hốt hoảng đuổi theo. Ở góc bàn thờ, nụ cười trên gương mặt Cang mờ dần sau màn khói.